[Truyện Ma Voz] Đại Nam Dị Truyện Hệ Liệt Full

Truyện ma Đại Nam Dị Truyện Hệ Liệt được copy lại từ 1 blog wp dainamditruyen và được bạn retbaclo post lại trên Voz.

dai-nam-di-truyen-he-liet

Cuốn 1: HÀNH KHẤT TRUYỆN (hay Đại Nam dị truyện, sau em viết thêm tập 2 nên đổi tên là Hành khất truyện còn lấy Đại Nam dị truyện làm tên chung cho bộ này). Cuốn này em đã hoàn thành dù chưa tổng vệ sinh lại gồm 152k chữ. Vấn đề là vì em có hẹn với một nhà sách nên tạm thời chưa thể post hết được. Em sẽ liên hệ sớm để up toàn bộ. Không phải em giấu diếm chờ bán sách đâu ạ, nhưng vì em vẫn thích xuất bản sách giấy. Em chờ cũng khá lâu rồi và vì lời hẹn này em vẫn chưa up hết. Em thấy nói bên đó bị vướng vấn đề giấy phép xuất bản do có liên quan đến lịch sử và tín ngưỡng. Em đang liên hệ để nói họ up toàn bộ luôn. Vì nhà sách đầu tư cho việc Xuất bản nên em nghe họ chút (chứ tiền đâu mà tự in).

Cuốn 2: DỊ LOẠN TRUYỆN (Tập này em mới viết cách đây 1 tháng)

Đây là các hồi của tập 1:

«Phù thủy có phép luyện âm binh, âm tướng, thường đêm khuya đến những nơi tha ma mộ địa, đốt hương khấn khứa, luyện phù luyện phép, để cầu cho các âm hồn phải theo hiệu lệnh của mình…»
Phan Kế bính – Việt Nam Phong tục

Hồi dẫn thứ nhất
TRƯỜNG SINH TU PHÁP
(dự kiến bỏ)
***
Dẫn nhập thứ hai
NHẤT DẠ ĐỒNG SÀNG CHUNG DẠ ÁI
NHẬT PHU THÊ HỀ BÁ DẠ ÂN
***
Hồi thứ nhất
HẦU MA NGHIỆP, DỊ NHÂN KHAI SÁNG
QUÁI KỲ TRUYỆN, THIÊN HẠ SỢ E
***
Hồi thứ hai
RẰM THÁNG BẢY, VONG LINH LẨN KHUẤT
BÃI THA MA, PHÙ THỦY THÂU BINH
***
Hồi thứ ba
HÀI NHI BÙA, PHÙ THỦY HỘ TẤM THÂN
CỘNG SINH DƯỢC, SOÁI VONG TRONG HÀNH KHẤT
***
Hồi thứ tư
NƠI DỊ PHỦ, CÔ NHI TRÚ NGỤ
CHỐN KINH KỲ, DÂM QUỶ NHẬP THÂN
***
Hồi thứ năm
NHỜ NƯỚC ĐỤC, GIAN NHÂN TÍNH KẾ
NHỚ CỰU TÌNH, Y LÃO SẦU ƯU
***
Hồi thứ sáu
ÂM THANH KỲ, LÒNG NHÂN THẢNG THỐT
KHÔNG GIAN DỊ, HÀNH KHẤT DẤN THÂN
***
Hồi thứ bảy
TRONG CŨI LẠNH, THÚ NGƯỜI LẪN LỘN
CHỐN NGỤC LAO, NGƯỜI THÚ ĐAN XEN
***
Hồi thứ tám
DỊ NGẢI GIỐNG, CÔ NHI HÓA THÚ
THỦ TÚC TÌNH, HỔ THIỆT XÉ NHÂN BÌ
***
Hồi thứ chín
CHỐN PHÙ THỦY, NẠN NHÂN RỜI SÀO
GIỮA ĐÊM TỐI, ĐẠO CHÍCH VIẾNG MỘ
***
Hồi thứ mười
CHỐN RỪNG SÂU, NANH THÚ HIỆN CHẬP CHỜN
DƯỚI LÒNG ĐẤT, DI QUAN VƯỢT SÔNG LỚN
***
Hồi thứ mười một
NGỘ CỐ NHÂN, ẨN HỘI LỘ THIÊN CƠ
HOÀI CỐ SỰ, HÀNH KHẤT NGHE CỔ CHUYỆN
***
Hồi thứ mười hai
ĐẠI NAM QUỐC, THĂNG TRẦM KHÓ NHỌC
TRẤN QUỐC HỘI, SÓNG GIÓ GIAN TRUÂN
***
Hồi thứ mười ba
PHÁ YỂM TRẬN, VU NHÂN XUẤT KÍCH
HẦU NGHIỆP LỚN, MA TỘC HỘI ĐOÀN
***
Hồi thứ mười bốn
NHAI XẾ TRẬN, QUẦN HÙNG DỠ YỂM
HẮC CẨU BINH, VU NHÂN THỌ NẠN
***
Hồi thứ mười lăm
GIỮA TRẬN TIỀN, QUÁI NHÂN LỘ DIỆN
CHỐN ÂM U, ÁC ĐỊA NUỐT NGƯỜI
***
Hồi thứ mười sáu
TẠI TỬ HUYỆT, MA TỘC NHÂN THU CHƯỚNG KHÍ
CHỐN ĐỊCH CỪU, HÀNG QUỶ SĨ DỤNG THẦN UY
***
Hồi thứ mười bảy
TRI ĐẠI ÂN, CHỬ GIA TRẢ NGHĨA
DỤNG KỲ NGHỆ, HỮU TRÁC LỘ TÀI
***
Hồi thứ mười tám
NƠI SẢN PHỤ, VONG LINH NÁO LOẠN
CHỐN TÔN NGHIÊM, QUẦN HỔ PHÁT CUỒNG
***
Hồi thứ mười chín
THƯỞNG TRÌ CUNG, ĐẠI LONG QUY ẨN
TRỊNH CHÚA PHỦ, MÃNH HỔ MẠNG VONG
***
Hồi thứ hai mươi
THOÁT HIỂM ĐỊA, MỸ NHÂN LẠI GẶP NẠN
CHỊU THỐNG KHỔ, HÀNH KHẤT TẦM TÌNH NHÂN
***
Hồi thứ hai mươi mốt
TƯỢNG KÌ BÀN, TIÊN NHÂN CHỈ LỘ
THÍ SĨ HỒ, DÃ THÚ TRANH ĂN
***
Hồi thứ hai mươi hai
TRONG HANG TỐI, DỊ BIẾN PHÁT SINH
GIỮA HIỂM NGUY, NHÁT DAO CỨU MẠNG
***
Hồi thứ hai mươi ba
TRÚNG MƯU GIAN, TRUNG NHÂN NGHIỆP TAN
HÀNH KẾ HIỂM, THẠCH XÀ NUỐT HUYỆT
***
Hồi thứ hai mươi tư
TRÊN ĐẠI HỒ, TỬ THI HỌA LINH PHÙ
TẠI ĐẢO HOANG, HÀNH KHẤT KHAI ẤN TRIỆN
***
Hồi thứ hai mươi lăm
ẤU THI TRẬN, QUÁI NHÂN HIỂN UY THẾ
ĐỘC HUYỀN CẦM, MÃNH TƯỚNG RỜI CẤM QUÂN
***
Hồi kết
HƯỚNG BIỂN LỚN, ĐÀ GIANG NGƯỢC MẠN BẮC
CỨU NƯỚC NON, HÀNH KHẤT XUÔI VỀ NAM

Còn dưới đây là demo tập 1:

HÀNH KHẤT TRUYỆN

Hồi dẫn thứ nhất
TRƯỜNG SINH TU PHÁP

Phần dẫn “DỊ NHÂN”

Hắn đứng trước một rặng tre lớn. Trên khuôn mặt hắn, mồ hôi chảy thành từng hàng, thậm chí ngay cả trong cái không khí lạnh lẽo của một đêm mưa phùn gió bấc.
Hắn vừa vượt qua một ngôi làng.
Ngôi làng mà người ta gọi là ngôi làng ma.
Hắn đã vượt qua một nghĩa địa.
Nghĩa địa của ngôi làng ma.
Khuôn mặt hắn, cái khuôn mặt nhợt nhạt vì vừa trải qua một trận chiến mà trước khi dấn thân vào, hắn cũng không thể tin chắc mình có thể vượt qua, bấy giờ có chút co giật.
Cả đời hắn xuất hiện hai cơn co giật như thế, lần đầu tiên là vào một đêm mưa. Đêm ấy là một đêm mưa bão. Một ánh chớp lóe lên, kéo dài trên bầu trời. Mặc dù đã chuẩn bị trước, nhưng hắn vẫn giật mình khi tiếng sấm vang lên sau đó vài khắc. Hắn đã bật chăn, vụt dậy, đẩy cửa chạy sang phòng bố mẹ hắn.
Thật lạ, trong căn phòng, đèn vẫn sáng. Hẳn là đã khuya lắm rồi, nhưng đèn vẫn sáng. Cơn tò mò làm hắn không bước vào ngay mà ghé mắt qua cửa để nhìn. Hắn thấy bố hắn đang ngồi ngay ngắn trên ghế, tay cầm một chiếc thìa, xúc ăn một vật gì đó. Một chậu cây cảnh đặt trong phòng che khuất món ăn của bố hắn, món ăn mà cứ nhìn theo cách ăn của bố hắn thì hẳn là ngon lành lắm.
Hắn thầm nghĩ :
– Đã muộn thế này rồi, bố còn ăn gì nữa ?
Khi ấy hắn đẩy cửa vào, toan làm mặt giận với bố vì không cho mình ăn cùng. Hắn chợt thấy món ăn của bố hắn.
Đó là một cái đầu người!
Cái đầu người được đặt ngay ngắn trên đĩa. Phần đỉnh của cái đầu bị cắt phạt đi nhưng không quá sâu, như thế toàn bộ phần não vẫn còn nguyên vẹn. Hắn có thể thấy được cán thìa nhô lên từ cái lỗ ấy, như thể khi ăn xong người ta không đặt thìa xuống mâm mà đặt vào trong bát vậy.
Khuôn mặt đờ đẫn của người chết không hề vương chút máu nào, hẳn là người ta đã rửa sạch sẽ trước khi sử dụng. Nhưng trên khuôn mặt ấy, ánh mắt trợn ngược của người chết không được vuốt mắt cho thấy nỗi hãi hùng của những giây phút cuối cùng khi sống. Cái miệng há hốc càng xác nhận cho sự kinh hãi ấy. Có cái bớt nhỏ trên trán người chết. Cái bớt nhỏ này, lại tô điểm cho sự kinh hoàng của hắn càng trở nên kinh hoàng hơn.
Cái bớt xanh nhỏ bé này, là của mẹ hắn!
Hiển nhiên, bố hắn khi nãy đã xúc lấy não của mẹ hắn mà ăn.
Năm thìa! Bố hắn ăn toàn bộ bộ não của mẹ hắn chỉ trong năm thìa. Khi ấy, hắn mới năm tuổi. Năm thìa, hắn nhớ rất rõ, bởi từng chi tiết của bữa ăn diễn ra trong đầu hắn một cách tỉ mỉ đến hàng ngàn lần. Tận đến bây giờ, mỗi khi thức giấc, hắn vẫn có thói quen lẩm bẩm đếm từng thìa.
Mấy ngày sau đó, hắn được đem cho làm con nuôi.
Lần thứ hai, khi cơ mặt hắn co giật, chính là bây giờ.
Trên đùi trái của hắn, máu đã ướt đẫm đến tận đôi giày vải. Hắn hiểu, nhờ vết thương chí mạng ấy, mà hắn sống sót.
Hắn lê từng bước chân nặng nhọc vào bên trong lũy tre tối tăm.
Có một tiếng hát ru văng vẳng đâu đó…
Phía trên cái gò đất cao chưa đến hai trượng này, một cây đa khổng lồ đen đúa trong đêm đầy những rễ đâm từ trên cao xuống đất như móng vuốt một con quái thú đang cắm chặt xuống đất. Có một ngôi nhà nhỏ nằm lọt trong những móng vuốt ấy.
Ngôi nhà sáng đèn.
Cái thứ ánh sáng phát ra từ ngôi nhà nhỏ này quá mỏng manh yếu ớt so với bóng tối hùng vĩ bao trùm lấy nó, thành ra, nó chỉ đủ sức cho thấy những rặng tre đung đưa một cách ma quái khắp nơi xung quanh ngôi nhà
Hắn bước chậm rãi đến trước cửa, toan đẩy ra. Chợt bên trong có tiếng nói yếu ớt vọng ra:
– Ngươi cũng có thể vượt qua “mê hồn địa” của ta ư?
Hắn đáp:
– Ta có uống một viên “đoạn trường tễ”.
Có tiếng cười nhạt bên trong nhà.
– Chỉ có thế thôi sao?
Hắn đáp:
– Ta đã tự đâm vào đùi mình, chân bên phải, hẳn là… thành tật rồi.
Hắn lại nhói đau, trên đùi hắn, con dao nhọn vẫn xuyên ngang qua đùi, khiến cho mỗi khi cử động, hắn đều cảm thấy đau thấu tâm can. Máu vẫn không ngừng rỉ ra trên con dao ấy.
Trong nhà vang lên một tràng cười lớn, tuy yếu ớt nhưng cực kỳ ma quái, một tiếng nói cất lên:
– Hay lắm, uống thuốc độc để cơn đau đớn giúp ngươi được tỉnh táo hơn, đến khi không chịu được thì tự đâm vào chân mình để cả hai cơn đau cùng hợp lực khống chế sự mê muội, từ đó thoát qua được “mê hồn địa” của ta. Cái nghĩa địa này, không dùng được nữa rồi.
Nói rồi tiếng ở trong nhà bật lên một tràng cười sảng khoái, như thể vừa được xem một vở tuồng hay vậy.
– Ngươi đã mất công như thế, để ta cho ngươi xem cái ngươi vất vả đi tìm. Ngươi hãy vào đây…
Hắn nghe nói thế thì hít một hơi rất sâu, đẩy của bước vào. Trong nhà, tất cả mọi vật đều được làm từ gỗ. Một cái ban thờ lớn chiếm đến nửa gian nhà, một cái sập gụ lớn bóng lộn chắc nịch. Bên trái có một tủ sách lớn với vô số sách sắp đầy, cạnh đó là một bộ bàn ghế mà trên đó vẫn còn bày một ấm trà khói vẫn còn bốc nghi ngút. Hương trà thơm lừng cả căn phòng.
Tất cả đồ đạc đều được được khảm ốc rất cầu kỳ và tinh xảo nhưng vẫn tránh được sự diêm dúa dễ thấy ở đồ khảm ốc. Mọi đồ vật được sắp xếp rất gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ, chắc hẵn vẫn được thường xuyên lau dọn tỷ mỉ.
Phía bên căn phòng có một cánh cửa nhỏ. “cạch” một tiếng, hắn thấy cánh cửa này mở khẽ, để lộ ra bên trong một căn phòng ánh sáng leo lét của một ngọn nến. Một bóng người vừa mở cửa đứng im bất động ở đó như mời hắn vào.
Trống ngực hắn đập thình thịch, nhưng cái đích đã ở rất gần làm tâm trí hắn nhộn nhạo. Hắn bước tới cánh cửa, từ đây hắn có thể thấy rõ hơn bóng đen đứng đó. Đấy là một dáng hình phụ nữ mềm mại, yểu điệu nhưng hơi gầy gò, đầu nàng cúi xuống đúng như cung cách của một người dưới, mái tóc người này không búi lên như những người phụ nữ Đại Nam thời ấy vẫn làm, mà xõa tóc che đi phần lớn khuôn mặt.
Mặc dù thân hình người này tao nhã nhưng khi đến gần, hắn có thể thấy rõ hơn nước da trắng trẻo nhưng nhợt nhạt đến xanh xao của nàng. Hắn biết nàng là ai.
Đột nhiên nàng ngẩng cao đầu, để lộ bộ mặt xương xẩu và đôi mắt mở to, đôi mắt này thâm quầng mà đục ngàu máu rất hung tợn, nó không hề có lòng đen mà chỉ dày đặc những tia máu kết thành một màu đỏ thẫm cho cả đôi mắt. Trên gương mặt ấy, đôi môi cũng tái ngắt đi đến thâm đen như vừa đi giữa trời lạnh. Hàm răng đều đặn như những hạt lựu đỏ au những máu…
Hiển nhiên, đó là một ma nữ.
Ma nữ này đột ngộc vùng lên toan nhảy xổ vào hắn. Hắn bình thản nhìn nó. Ngay lúc này phía bên trong có tiếng quát:
– Mai con, đừng làm thế, không ích gì đâu.
Ma nữ nghe thấy thế lại thôi, chỉ gầm ghè như một con chó bị chủ quát nhưng vẫn như chực tấn công người khách lạ. Đầu ma nữ hơi cúi xuống theo lệnh người trong nhà nhưng đôi mắt vẫn hướng lên một cách giận dữ làm phần đỏ trong con mắt chiếm đến quá nửa. Đôi mắt như lồi hẳn ra khiến cho vẻ dữ tợn càng tăng thêm bội phần.
Hắn dường như không quan tâm đến ma nữ này, thản nhiên lướt qua trước mặt nó. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn lướt qua như thế, ma nữ liền thét “Á” một tiếng man dại. Chỉ trong phút chốc, ma nữ tan biến như làn khói mỏng gặp gió lớn, hồn siêu phách tán tức thì.
Có tiếng nói phát ra :
– Ngươi, ngươi thật độc ác !
Hắn không thèm quay mình lại, chỉ đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Chợt lại có một tiếng “Á” vang lên. Nhưng đây không phải là tiếng của ma nữ, mà là tiếng của hắn. Tiếng la khẽ này chứa mười phần kinh ngạc. Dưới ánh đèn leo lét nhảy múa một cách ma quái, hắn mở to đôi mắt đến hết mức có thể. Trong chốc lát, hắn quên cả cơn đau, bởi hắn thấy một thứ kinh dị nhất từ trước đến giờ.
“Thứ đó”, đang nằm trên giường!
« Trường sinh tu pháp » đang ở ngay trước mặt hắn…

Từ vừa được tìm kiếm:

  • đại nam dị truyện (264)
  • dai nam di truyen (166)
  • đại nam dị truyện full (144)
  • Dai nam di truyen trang2 (73)
  • Đại Nam Dị Truyện Hệ Liệt (62)
  • Dai nam di truyen he liet (43)
  • dai nam di truyen full (35)
  • đại nam dị truyện quyển 3 (33)
  • đại nam dị truyện hệ liệt full (32)
  • đại nam dị truyện quyển 2 (31)
  • đại nam dị truyện hồi 12 (23)
  • đại nam dị truyện quyển 1 (22)
  • truyen ma dai nam di truyen (20)
  • đại nam dị truyện quyển 2 hồi 6 (13)
  • đại nam dị truyện ebook (12)
  • đại nam dị truyện quyển 2 full (11)
  • đại nam dị truyện hệ liệt quyển 2 (2)
  • doc tryuen the games (2)
  • Dai di truyen he liet (1)
  • ebook đại nam dị truyện (1)
  • đại nam liệt truyện (1)

6 comments

  1. lu h chắc bạn bị ngu hay ko biết đọc tiếng việt vậy?
    có nhìn thấy dòng:
    Phát hành: dainamditruyen.wordpress.com
    Tác giả: PHAN CUỒNG
    => Ghi nguồn rõ ràng mà bảo là ăn cắp trong khi truyện 8 của bạn mới không gi nguồn gốc bài viết gì cả :v

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *