[Truyện Voz] Tâm linh – Dòng họ nhà em icon

[Truyện Voz] Tâm linh – Dòng họ nhà em


Tác phẩm: Tâm linh – dòng họ nhà em

Tác giả: vyrarchz.v2

Nguồn: Vozforums f145

images

Chap 1 : Ngôi nhà thờ dòng họ

Câu chuyện xảy ra là một khu vùng sâu vùng xa của tỉnh Vĩnh Long, bối cảnh câu chuyện là cách đây 300 năm, một gia đình từ Bình Định dắt díu nhau vào miền Nam tìm kế sinh nhai. Trong những ngày bôn ba vào vùng đất mới, nhân một lần đi qua khu vực Định Tường ( chính là Mỹ Tho ngày nay), do cơ duyên, họ đã cứu một cặp vợ chồng trên đường. Người vợ lúc ấy đã có mang hơn 5 tháng, người chồng thì trên đường đi lại lâm bệnh, tiền chạy chữa đã hết sạch nên họ đành ăn xin qua ngày. Ông tuy không giàu có gì, nhưng cũng có lòng thương người . Ông bàn với bà mang họ đi cùng, giúp người chồng chữa bệnh rồi thuyết phục họ đi theo ông bà khai khẩn. Đằng nào thì đến nơi đất rộng người đông, ông bà cũng đang thiếu người phụ việc cày cấy. Do cảm kích ơn nghĩa của ông tổ nhà em, hai vợ chồng đã quyết định đi theo ông bà . Người chồng tên Phát, còn người vợ lên Dâu, họ cũng là người phiêu bạt từ miền Quảng Bình vào đây sinh nhai. 

Khi vào tới đất Vĩnh Long ngày xưa, khu vực Long Hồ còn cây cối um tùm, làng mạc còn khá là hoang sơ. Ông Nhơn quyết định tìm một vùng đất rộng rãi, cách khu bến chợ Long Hồ khoảng 4km dừng lại lập nghiệp. Qua hơn chục năm cải tạo ruộng đất, cuối cùng ông cũng có một cơ nghiệp ổn định. Mọi chuyện tưởng chừng như viên mãn, cho tới ngày ông Nhơn quyết định xây một ngôi nhà lớn để vừa ở, vừa làm nơi thờ tự cho dòng họ. Ông mời một thầy phong thủy ở trong vùng đến để xem đất đai cho ông. Ông thầy phong thủy này xuất thân là người Hoa ở vùng Gia Định, Chợ Lớn, không biết vì lý do gì mới lưu lạc đến vùng này. Gia cảnh ông thầy rất giàu có, cả gia đình chỉ sống nhờ nghề coi phong thủy của ông nhưng lạ thay, tiền của vẫn đổ ào ào vào nhà họ. Trong chuyến đến nhà ông Nhơn làm khách để “tư vấn” cho ông xây nhà, ông thầy phong thủy dẫn theo một cậu con trai khoảng 14 tuổi. Mọi nguồn cơn cũng bắt đầu từ ông này. Đứa con trong bụng bà giúp việc Dâu ngày xưa cũng trở thành một cô gái xinh đẹp ở tuổi 12. Ông bà Nhơn cũng định cưới cô Tiến, con gái ông Phát cho con trai của ông là cậu Quyền. Nhưng ngặt nỗi, cậu Quyền vẫn chưa học xong nên còn phải đợi. 

Ông thầy phong thủy tên A Sửn ( Thuận ) dắt theo cậu con trai tên Chiếu, 14 tuổi, là trợ thủ đắc lực của ông ,dù cậu mới 14 tuổi nhưng tài năng về phong thủy, coi đất, trấn tà, làm bùa đã khá cao. Trong lúc ở lại ông Nhơn, cậu Chiếu đã để ý đến cô Tiến, con gái của ông bà giúp việc và thường buông lời ve vãn, tuy nhiên cô không đồng ý mà quyết lòng chờ cậu chủ học xong quay về. Thời gian ông thầy Sửn ở lại nhà em là khoảng 6 tháng, xem đất, xem ngày động thổ và ở lại tiện thể giám sát công việc xây dựng giúp ông tổ. 

Trong khoảng thời gian đó, cô Tiến rất nhiều lần nhận được những lời trêu đùa cợt nhả của cậu Chiếu nhưng cô coi như không thấy. Bố con cậu Chiếu được ông cố bố trí ở một gian nhà sàn gần bờ sông cho mát mẻ, cách nhà chính khoảng 50m, ở giữa hai ngôi nhà là con đường làng xanh rợp bóng cây.. Ngôi nhà thờ của dòng họ được dựng lên cạnh bên ngôi nhà ba gian mà ông tổ đang ở. Có lần tới mùa gặt người nhà đi ra đồng gần hết. Đồng ở mãi tận phía sau khu vườn, cách cũng hơn 800m mới tới nơi, mỗi mình cô Tiến ở nhà trông em mình và các cô cậu chủ nhỏ cũng như nấu cơm cho thợ xây và thợ gặt. Sau bữa ăn trưa, cô tranh thủ cho các em đi ngủ rồi đi giặt đồ. Nghe cậu Chiếu dưới bến sông gọi cô mang ấm trà nóng xuống cho cậu, cô đâu dám không nghe lời, vì ông chủ dặn là phải hết lòng phục vụ cho hai bố con ông thầy phong thủy. Khi cô mang trà xuống cho cậu, thấy cậu đang nằm trên giường, có vẻ buồn ngủ. Cậu Chiếu sai cô rót nước bưng vào tận giường cho cậu, cô đành phải làm theo. Khi cô tới gần giường cậu, cô đột nhiên ngửi được một mùi hương rất lạ, rồi cô bất tỉnh khi nào không hay. Đến khi cô tỉnh lại, đã thấy mình nằm ở nhà chính, tuy quần áo không có gì xộc xệch, nhưng cô cảm thấy rất khác lạ, quần lại có dính ít máu. 

Bán tính bán nghi, nhưng cô cũng không dám nói với ai nên đành im lặng. Lần khác, sau khi cô bưng cơm xuống cho cậu Chiếu và ông Sủn, đi ngang bụi tre cô thấy cậu Chiếu đứng trong đó vẫy vẫy bảo cô dừng lại, rồi sau đó cô cũng nghe mùi thơm và bất tỉnh. Sau vài lần như vậy, bụng cô nhô dần lên , cô rất đau khổ nhưng không dám nói ra, đành cố gắng quấn chặt bụng lại để che giấu và tìm cách phá thai. Trái lại, câu Chiếu thì bắt đầu có vẻ bất thường, lúc trước hay gọi cô mang đồ xuống cho cậu, nhưng giờ cậu hiếm khi gọi cô, cũng hiếm khi ra ngoài, cậu cứ suốt ngày ở trong nhà, trong khi bố cậu, ông a Sủn thì đang gấp rút đôn đốc thợ hoàn thiện phần nội thất chạm trổ bên trong. Ông Nhơn rất hài lòng khi thấy ngôi nhà tổ đang dần hoàn thành, rất đẹp và rất to.

Rồi cái ngày định mệnh cũng tới, cô Tiến biết mình không thể giấu lâu hơn nữa, mang theo tủi nhục và uất hận, cô quyết định lén xin ra chợ tỉnh và mua thuốc về phá thai khi cái thai đã tầm được hơn ba tháng. Cô đau khổ mang con chôn dưới gốc bụi tre gần ngôi nhà sàn dưới bến sông vào một buổi đêm mưa gió. Tuy nhiên, vài hôm sau, khi cô lén lút mang nhang ra thắp cho con mình, cô thấy có một bóng đen đang lúi húi đào xới đất chỗ cô chôn con. Linh cảm điều chẳng lành, cô nép mình vào gốc cây me gần đó để theo dõi. Và trong ánh trăng lờ mờ cô sững người nhận ra cậu Chiếu đang đào đứa bé lên, cho vào một cái chum bọc vải đỏ và đổ vào một thứ gì đó. Cô đợi cậu đi khuất vào nhà mới lần mò đến vách nhà sàn để xem cậu định làm gì nhưng chưa kịp đến nơi, cô đột nhiên lại ngửi được mùi thơm và lại bất tỉnh. 

Khi cô tỉnh lại, thấy mình đang nằm giữa nhà ông chủ, bên cạnh là cái xác toàn thân đầy máu, đầu dập nát và trong tay cô là cái rựa hay dùng để bửa củi. Phỏng theo quần áo trên người của cái xác thì đó có vẻ là cậu Chiếu. Ông Nhơn ngồi giữa nhà, trầm ngâm hút thuốc, trong khi ông Phát và vợ thì ôm mặt khóc trong góc nhà. Bà t ở trong buồng với các con. Ông thầy Sủn ngồi giữa nhà, mắt trợn ngược, mặt hầm hầm đòi ông tổ phải giao cô cho ông ta, để ông ta mang lên quan vì tội giết con ông ta. Hai ông bà người làm mặt xanh mét, vái lấy vái để xin tha cho con gái. Ông Nhơn trầm ngâm, nghĩ bụng chuyện này chắc hẳn có vấn đề nên mới mang cô ra tra hỏi. Cô Tiến cương quyết không nhận là mình đã giết người, tuy nhiên cô không giải thích được vì sao khi người ta phát hiện ra thì cô đang nằm trong nhà sàn, tay cầm rựa, còn cậu Chiếu thì nằm chết bên cạnh. Ông chủ không nhẫn tâm giao cô cho quan vì biết mang ra làng xử thì người con gái như cô sao chịu nổi tra khảo. Ông thuyết phục ông thầy Sủn rằng cho ông suy nghĩ ít thời gian. Ông thầy Sủn cương quyết không chịu và bỏ ra về. 

Trước khi ông ta đi, ông ta gằn giọng bảo rằng “Vợ chồng nhà mày bao che cho kẻ đã giết con tao, tao không để chúng mày yên ổn đâu”. 

Trong đêm đó ông mang đồ rời khỏi nhà ông Nhơn, để lại cái xác cậu con trai đầy máu và những nỗi lo sợ mơ hồ cho cả gia đình. Tuy nhiên, ngày hôm sau không thấy ông thầy trở lại.Ông Nhơn quyết định mang xác cậu Chiếu ra chôn ở bụi tre dưới bến sông, gần chỗ ngôi nhà sàn, cũng tẩn liệm cho cậu đàng hoàng. Chỉ có sự lạ là khi lau sạch máu trên người cậu, mọi người phát hiện ra đôi mắt của cậu đã bị móc mất, và trên lỗ tai của cậu có một vết sẹo hình trăng khuyết rất lạ. Nhưng mọi người cũng nhanh chóng bỏ qua chi tiết đó và nhanh chóng chôn cậu đi, người đã mất để suốt hai ngày bắt đầu bốc mùi khá mạnh. Khi đào đất để chôn cậu, những người làm trong nhà thấy rất lạ vì sao đất chỗ bụi tre có vẻ như mới vừa đào xong, bên dưới bụi tre còn để lại rất nhiều những mẩu giấy màu vàng vàng đã bị đốt cháy nham nhở còn lại tàn tro.Tuy nhiên, vì sợ bị la rầy nên những người thợ vẫn cố gắng làm cho xong.

Còn về phần cô Tiến, ông chủ không dám tha cho cô, cũng không dám mang lên huyện, nên đành nhốt cô vào nhà kho chờ xử lý sau. Từ lúc bị nhốt vào kho cô chẳng nói tiếng nào, chỉ im lặng quay mặt vào vách tường thở dài.

Từ hôm cậu Chiếu chết đến nay đã hơn một tháng, những sự việc lạ lùng bắt đầu diễn ra ở ngôi nhà của ông bà Nhơn. Đầu tiên là chị vú em trong nhà kể lại, có hôm chị đưa mấy cô cậu chủ nhỏ trong nhà xuống nhà sàn dưới bến sông để ngủ trưa cho mát, lúc đang thiu thiu chợp mắt thì cậu Quang, là con út của ông chủ mới 6 tuổi cứ ngồi quay mặt ra cửa sổ nói chuyện một mình. Chị hỏi thì cậu trả lời là ngoài bụi tre có một bạn nhỏ cỡ tuổi cậu đang rủ cậu ra đó chơi nhưng khi chị nhìn ra thì chẳng có ai. Từ hôm đó chị cũng thấy rờn rợn không dám cho các cậu ra nhà sàn chơi nữa. 

Sau đó tới lượt bà Dâu, mẹ cô Tiến, mang cơm ra nhà kho cho cô, lúc bà nhìn vào khe cửa thấy cô xõa tóc dài thật dài, ôm một cái gối miệng lát lẩm nhẩm như ru con. Bà sợ điếng hồn, xô cửa chạy vào thì thấy cô đang nằm ngủ. Bà cho là mình thần hồn nát thần tính thôi nên cũng không để ý lắm. Nhưng từ hôm đó, bà lại càng cố tìm cách van xin ông chủ tha cho con gái bà. Bà chủ cũng thấy tội nghiệp cô Tiến, bị nhốt trong nhà kho cả ngày, bà định bụng đợi ông làm xong lễ ăn mừng nhà mới sẽ xin ông thả cô ra. Nhưng bà không ngờ, bà chưa kịp cầu xin giùm cô, thì cô đã ra đi, một cái chết đầy ám ảnh. 


Trưa hôm đó, ông Nhơn làm lễ cúng kiếng ăn mừng nhà mới, mọi người đang tụ tập uống rượu ở nhà trên, không ai hay rằng ở cái căn nhà kho khuất phía sau nhà, phía gần chuồng heo, cô Tiến đã treo cổ bằng cách xé nhỏ cái mền thường dùng ra làm dây, cột vào xà ngang của nhà kho. Đến khi bà Dâu, mẹ của cô mang thức ăn trưa ra cho con gái thì thấy con mình đang treo lủng lẳng giữa nhà kho. Không ai biết vì sao cô lại treo cổ, nhưng hãi hùng nhất với những người nhìn thấy khung cảnh đó chính là mắt cô trợn ngược, nhưng lưỡi không lè dài ra như những người chết thông thường mà răng cô cắn rất chặt, cắn nát cả môi, tóc cô xõa dài ra,trong miệng cũng ngậm một lọn tóc rất dài.


Mới hơn một tháng mà đã có hai cái chết, ông Nhơn rất phiền lòng, ông tự hỏi mình có sai không khi quyết định xây nhà mới? Đứng nhìn cảnh hai vợ chồng ông bà giúp việc vật vã trước cái chết của con gái, ông cũng thấy không nhẫn tâm. Ông cho người lên chợ mua một cái hòm loại tốt cho cô, cũng cho thêm vợ chồng ông Phát ít tiền để lo chôn cất cho cô Tiến. Lúc mọi người đặt cô vào hòm, kì lạ là không ai đóng được cây đinh lên nắp quan tài, tất cả mọi người đều thấy rất lạ. Có lẽ nào cô Tiến chết oan nên không được siêu thoát? Ông Phát và bà Dâu thì sợ hãi ra mặt khi không tài nào đóng đinh vào quan tài con gái. Ông bà Nhơn nghe chuyện bèn đến thắp hương cho cô.

Ông thì thầm trước quan tài “ Bác biết con có chuyện ấm ức, nhưng lúc con còn sống không chịu nói ra để bác giúp con. Giờ con đã mất, nếu con có thương cha mẹ con thì con nên đi đầu thai, đừng luyến tiêc nữa con ơi. Cứ vậy hoài cha mẹ con không chịu nổi đâu.Người chết thì oán hận cũng nên bỏ xuống”. 

Không ngờ sau khi ông thắp nhang xong thì người ta lại đóng đinh được vào nắp quan tài. Đột nhiên, chị vú em của nhà ông quỳ sụp xuống lạy ông và khóc lóc xưng rằng “Con là Tiến đây bác ơi, mẹ con con chết oan lắm bác ơi. Hu hu hu. Bác ơi con lạy bác, bác tìm con của con đi bác….Hu hu hu. Là ông Sủn hại chết mẹ con con, là ông ta, là ông ta” Rồi đột ngột, bà vú em bật ngửa ra, mắt trợn trắng, người co giật rất mạnh, người ta nghe bà gào thét chửi mắng ai đó rất kinh khủng. Tay chân của bà gấp lại theo một góc kì dị, người bà vặn vẹo không ngừng nhưng đầu thì cứ dán chặt xuống đất, không xoay đi đâu được. 

Ông Nhơn thấy tình hình như vậy bèn bảo bà Nhơn và bà Dâu dẫn hết các con về nhà, khóa chặt cửa buồng lại. Ông và mấy người giúp việc trai tráng cùng với ông Phát tìm cách đè bà vú em xuống đất không cho giãy dụa nữa và sai thằng giúp việc chạy ngay ra đình làng mang thanh đao thờ phụng ở ngoài đình vào nhà cho mượn. Khi ông từ ở ngoài đình làng vào tới nơi, bà vú em đột ngột nằm yên thở dốc và thôi giãy dụa, tuy nhiên miệng bà vẫn gầm gè liên tục. Ông Nhơn và ông từ nhanh chóng cho người làm khiêng bà lên cái giường trước bàn thờ ở nhà chính, đặt cây đao thờ bên cạnh bà và cắt người trông coi bà vú em trong lúc những người khác lo đóng nắp quan tài cô Tiến và mang cô đi chôn.Không hiểu sao ông Phát lại cầu xin ông hãy chôn cô Tiến cũng ngay tại chỗ bụi tre dưới bến sông, cách nơi người ta chôn xác cậu Chiếu vài bước chân. 
. Về phần bà vú em, chiều hôm đó bả tỉnh lại, bà kể rằng đang đứng xem người ta tẩn liệm cô Tiến thì tự nhiên bà thấy người xây xẩm, rồi lúc lờ mờ ngã xuống, bà thấy ngoài cửa có rất nhiều người kì dị đang đứng. Từ đó trở về sau thì bà không còn nhớ gì nữa hết. 


Thấy có nhiều sự lạ, ông Nhơn bắt đầu nghi ngờ ông thầy Sủn, ông quyết định trước khi ông tìm hiểu được sự thật chuyện gì đã xảy ra, ông bắt mọi người trong nhà không ai được đồn đãi ra ngoài. Còn về phần bà vú em, ông cho bà một số tiền khá lớn và giới thiệu bà sang nhà người bạn ông ở ngoài chợ tỉnh để giúp việc. Cùng lúc đó, con trai cả của ông báo tin sẽ về thăm nhà cùng với thầy dạy học của cậu. Ông tạm gác chuyện cái chết của cô Tiến sang một bên để chuẩn bị đón thầy của con trai, người sẽ là ân nhân của cả nhà ông về sau.

Sáng hôm đó, ông cho người làm chuẩn bị cơm rượu để đến trưa đón cậu và thầy giáo về nhà chơi. Nhưng ông đợi mãi từ sáng sớm đến trưa mà chẳng thấy cậu đâu, sốt ruột quá ông cho người chèo ghe sang nhà thầy để hỏi thì được tin là cậu và thầy đã khởi hành từ lúc tảng sáng, dự định về nhà ông là tầm giữa buổi sáng. Ông bắt đầu thấy lo lắng, không biết có chuyện gì xảy ra với cậu con trai lớn của ông hay không, vì gần đây gia đình có quá nhiều chuyện chẳng lành rồi. Hỏi thăm người ở nhà thầy giáo thì được biết hai thầy trò xuống ghe chèo đi từ lúc gà mới gáy sáng.

Đến tận khi gần nửa đêm, ông vẫn không ngủ được, nhà thì vẫn mở toang cửa và chong đèn đợi tin của cậu và thầy giáo. Không khí trong nhà đặc quánh không thở nổi. Các cô cậu nhỏ đã được đưa vào buồng ngủ từ sớm và cấm không được ra ngoài. Bà và bà Dâu rì rầm tụng kinh phía nhà sau, ông và ông Phát thì ngồi ở nhà trên. Người làm trong nhà đứng ngồi lũ lượt chẳng ai dám ngủ. Rồi đột nhiên mọi người trong nhà nghe những tiếng động rất lạ dưới bếp, lục tục nối đuôi nhau xuống bếp thì thấy bát đũa vỡ tung tóe, bát hương của ông táo bị úp ngược xuống. Liền sau đó là một tràng tiếng chó sủa dữ dội, mọi người tái mặt lập cập chạy ngược lên nhà trên thì nhìn thấy từ xa có ba bóng đen lảo đảo lao vào cổng nhà, theo sau đó là hàng chục đốm lửa ma trơi chập chờn. Khung cảnh quái dị đến cực độ. 

Ông bạo gan sai người làm đốt mấy bó đuốc thật to và kéo nhau ra cổng nhà đề xem là ai. Ông hét to “Dù là thần hay quỷ thì cũng phải xưng danh. Nếu dám kéo tới đây quậy phá gặp thần ông chém thần, gặp quỷ tao chém quỷ”. Ông Nhơn dẫn đầu đoàn người ra cổng nhà, trên tay là bó đuốc và cây đao mượn từ đình thần mà ông vẫn xin giữ lại trong nhà như vật trấn yểm.  Khi mọi người ra tới cổng thì phát hiện có hai người đang nằm sấp, bên cạnh họ là một vũng nước rất hôi thối. Ông lật người lại thì phát hiện ra là cậu cả và ông thầy dạy học. Ông vội vàng cho người khiêng cả hai người vào nhà, thả hết lũ chó và ngỗng trong nhà ra sân, rắc muối và gạo xung quanh cửa vào nhà. Ông hối bà xuống bếp nấu nước nóng bưng vào lau người cho cậu và ông thầy. Ông cũng không quên dặn tất cả mọi người trong nhà không được bước ra ngoài sân, kể cả đi nhà xí cũng phải nhịn tới sáng. Tuy ông không biết chính xác việc gì đang diễn ra, nhưng với bản lĩnh của một người đi từ Trung vào Nam qua biết bao nhiêu năm lăn lộn gây dựng cơ nghiệp, ông lờ mờ hiểu mình đang phải đối mặt với thứ gì. 
Lúc này bà cả và bà Dậu đã vào buồng khóa kín cửa lại với các cô cậu nhỏ và tiếp tục đọc kinh. Ông đang ngồi trên bàn giữa nhà, tất cả người làm đều tập trung vào nhà và khóa kín cửa. Cùng lúc đó gió mạnh liên hồi đảo qua sân nhà ông, có tiếng cót két đâu đó ngoài sân nhưng ông không cho bất cứ ai tò mò hóng qua khe cửa. Tất cả im lặng ngồi níu tay nhau mong cho trời mau sáng. Lũ chó hậm hực sủa to, lũ ngỗng cũng rướn cổ rống lên, tất cả hòa thành một bản đồng ca ghê rợn. Rồi đột nhiên, tất cả qua đi như chưa hề xảy ra việc gì, ngỗng cũng ngừng rống và chó ngừng sủa, gió cũng ngừng thổi. Mọi người không thấy nhẹ nhõm hơn mà trái lại càng căng thẳng dữ dội. Bỗng nhiên có tiếng đập cửa dữ dội, có tiếng cô Tiến văng vẳng đâu đây “Ông chủ ơi mở cửa cho con, con về thăm cả nhà đây. Ông chủ ơi mở cửa đi”. Ai nấy trong nhà chết điếng, chỉ có mỗi ông Nhơn là vẫn còn giữ được bình tĩnh. Ông ra hiệu cho cả nhà im lặng đứng sát vào nhau trong khi ông bước ra khe cửa để nhìn ra ngoài. Tuy nhiên bên ngoài tối đen như mực không thể thấy gì, chỉ có lập lòe mấy ánh lửa ma trơi lượn qua lượn lại trước cửa nhà ông.

Đột nhiên một con mắt đỏ lè xuất hiện, nhìn chằm chằm ông qua khe cửa.  Ông sững người lại nhưng vẫn cố trấn tĩnh nhìn lại nó, nhìn kĩ lại ông chỉ thấy đó là một con ngươi màu đỏ, bay lơ lửng trên không, tròng trắng vằn lên những tia máu màu đỏ. Hai bên cứ đứng đối diện nhau một lúc như vậy thì bà tổ ở nhà trong tụng kinh to tiếng hẳn lên, cặp mắt màu đỏ máu cũng từ từ biến mất. Ông Nhơn người đầm đìa mồ hôi, thở ra một hơi dài, chân bủn rủn như muốn quỵ xuống. Tất cả mọi người trong nhà đều run rẩy chờ trời sáng. Đêm đó hầu như chẳng ai ngủ, mọi người đều cố gắng niệm phật và mong cho gà mau gáy. Đêm dài đằng đẵng cuối cùng cũng qua, bình minh bắt đầu hé sáng cũng là lúc mọi sự việc ma quái dừng lại. Cậu Hai và thầy học cũng đã tỉnh, ông hối bà kêu người xuống bếp nấu cháo gà mang lên cho cả nhà ăn, qua một đêm căng thẳng người nào cũng như kiệt quệ cả hồn lẫn xác.

Ăn được ít cháo và tỉnh táo cậu Hai Quyền kể lại chuyện cậu và thầy giáo đã gặp sáng sớm ngày hôm qua. Chuyện là khi gà vừa gáy lần thứ hai ( tầm khoảng 2,3 giờ sáng), cậu và thầy thức sớm để xuống ghe chèo về. Cậu định đi cho sớm để về nhà sớm, không ngờ là con nước đang ròng, xuống thấp gần đáy sông. Cậu và thầy chèo đi nhưng rất chậm do nước cạn. Đang đi giữa đường cậu thấy phía xa xa có lờ mờ một dáng người lội xuống bùn sang sông, kéo theo sau là một chiếc xuồng nhỏ, nhưng đến giữa dòng thì người đó dừng lại, xuồng cậu không cách nào tiến lên được. Cậu nói với thầy dừng chèo lại đợi người ta đi qua rồi mình đi tiếp. Thầy giáo ngồi phía sau lái không thấy rõ phía trước nên cũng đồng ý với cậu. Nhưng đợi một chặp vẫn không thấy người phía trước có động tĩnh gì, cậu gọi với lên “Anh gì ơi, anh đi nhanh qua một chút cho thầy trò tôi đi với. Nếu kéo không nổi thì để tôi xuống đẩy giúp anh”. Bên kia cũng không có động tĩnh, chỉ thấy chiếc đèn nhỏ treo trước mũi chiếc xuồng con kia cứ đong đưa lắc lư. Thầy giáo của cậu, thầy Hậu lên tiếng hỏi “Chuyện gì vậy con”, cậu trả lời “Dạ bẩm thầy, đàng trước có một chiếc xuồng kéo ngang sông nhưng nãy giờ không thấy người ta đi tiếp, con sợ người ta bị mắc cạn kéo không nổi nên định sang kéo giúp mà chẳng thấy ai trả lời.”Vừa nói cậu vừa cởi quần áo chuẩn bị lội xuống sông ra đằng kia để đẩy giúp người ta. 

Thầy học của cậu vốn là một người kiến thức uyên bác, ông cảm thấy có vẻ bất thường nên ngăn cản không cho cậu xuống nước. Ông bảo “Con cứ chờ đó, đợi coi người ta có cần giúp thì người ta lên tiếng, chứ người ta không nhờ mình thì xăm xăm tiến lại cũng kì khôi lắm”. Cậu và thầy ngồi đợi thêm chặp nữa nhưng người phía trước cũng không có động tĩnh gì. Khúc sông bình thường nhộn nhịp là thế nhưng đột nhiên im ắng lạ thường. Bỗng dưng soạt một tiếng, chiếc xuồng phía trước và bóng đen lướt băng băng tới sát xuồng của hai thầy trò, đến tầm ngang mặt cậu Hai thì bóng đen quay sang, cậu Hai nhìn thấy khuôn mặt cậu Chiếu, nhe hàm răng trắng nhởn ra cười với cậu . Cậu giật mình suýt nữa ngã xuống nước, may là chân cậu vướng vào tấm ván ở mũi xuồng nên cậu mới không bị lật nhào xuống sông. Thầy học của cậu thấy sự việc kì dị, bèn đưa cho cậu lá bùa đeo trên người ông, còn ông đeo xâu tràng hạt của bà nhà ông thỉnh ở chùa về.

Hai thầy trò hối nhau chèo cho nhanh nhưng chiếc xuồng con không tiến lên được một chút nào hết. Ông thầy quay lại phía sau thì thấy cái bóng đen lúc nãy đang ở phía sau thuyền, đưa hai tay bấu vào đuôi thuyền, chìm nửa người dưới nước sông đen ngòm. Trước sự việc hãi hùng như vậy, thầy Hậu nhanh trí lấy chiếc dầm bơi xuồng tát thẳng vào đầu bóng đen thì thấy như đang đánh vào một đống bông gòn mềm xốp, do dùng sức quá mạnh, cùng lúc đó tràng hạt trên tay thầy bỗng nhiên bị đứt thành nhiều đoạn, những hạt chuỗi rớt xuống lòng thuyền lộp độp. Tuy không thể tổn thương bóng đen nhưng nó bị bất ngờ nên lơi tay ra một chút. Chỉ chờ có vậy, thầy Hậu quát cậu Hai nhanh chóng chèo đi một đoạn, thoát được sự ghìm chặt của bóng đen, cậu Hai phía trước không dám ngơi tay chèo trong khi ở phía sau thầy Hậu liên tục nhặt hạt chuỗi ném về phía bóng đen. Nó gào một tiếng ghê rợn rồi mất tích phía sau. 

Đâu đó ven sông có tiếng gà gáy sáng lần thứ 3 nhưng trời vẫn còn tối, hai thầy trò ráng sức chèo một đoạn nữa thì gặp một đám người cũng đang chèo xuồng đi chợ sớm, cậu Hai và thầy tranh thủ đi theo đám người đó đến khu vực chợ nổi Cái Bè thì trời cũng vừa hửng sáng. Hai thầy trò cột xuồng vào đám cây ven bờ rồi lên chợ tìm gì đó để ăn. Thấy tiếc xâu tràng hạt bị đứt, lại sợ vợ la rầy vì làm đứt xâu chuỗi của bà, ông nhặt lại những hạt chuỗi còn sót dưới lòng thuyền rồi bỏ vào túi. 

Quãng đường sông chỉ dài hơn 2km mà hai thầy trò chèo suốt 3 tiếng mới đến chợ. Trong lúc ăn sáng, cậu Hai có kể cho thầy Hậu nghe về chuyện ba cậu mời ông thầy Sủn đến để xây nhà và những chuyện sau đó. Cậu cũng nghi ngờ rằng bóng đen lúc nãy hai thầy trò gặp, có thể là “vong hồn” của cậu Chiếu quấy phá. Cậu Quyền cho rằng vì cô Tiến cương quyết đợi cậu mà cự tuyệt cậu Chiếu, xảy ra giằng co rồi bị cô Tiến giết chết nên trong lòng cậu Chiếu mang hận thù muốn tìm cậu để báo oán nên mới có chuyện giữa đêm mà hai thầy trò bị ma trêu. Tuy nhiên, thầy Hậu lại nghĩ mọi chuyện không thể nào đơn giản vậy. Thứ mà tối qua hai thầy trò gặp chắc chắn không phải người, vì nếu là người, khi bị mái chèo quật vào đầu như vậy thì hẳn đã mang trọng thương mà chết rồi, đằng này bóng đen vẫn không bị thương tổn gì, chỉ hơi bất ngờ. Nhưng thầy Hậu vẫn giữ nguyên mọi suy nghĩ trong đầu không dám nói ra.


Ăn xong hai thầy trò trở xuống thuyền để chuẩn bị đi thì thấy xuồng đang từ từ chìm xuống, giữa đáy xuồng là một lỗ thủng rất to, nước tràn vào ồ ạt từ đó. Hỏi han bà con xung quanh thì chẳng ai để ý sự gì lạ. Hai thầy trò mất xuồng đành lên bờ đi bộ tìm chỗ nào đó có người cho thuê xuồng thì đi tiếp. Tình cờ có một ông cụ chỉ hướng cho hai thầy trò đi vào xóm trong, ở đó có một chủ trại xuồng có cho thuê xuồn. Đi mãi đến giữa trưa nhưng cũng không thấy làng xóm gì hết, xung quanh là đất ruộng và những bụi rậm dày đặc. Lo là đã lạc đường nên thầy Hậu bảo cậu đi ngược trở lại ngoài chợ Cái Bè tìm người đưa giúp qua bên kia sông Tiền để tới bờ Vĩnh Long thì tìm xe ngựa đi về miệt Long Hồ, nhà của cậu Hai.

Chật vật tới chập tối tầm 7,8 giờ thì hai thầy trò cậu Hai về được đến chợ Long Hồ, từ chợ vào nhà cậu phải đi men theo sông một quãng lối chừng 4 cây số nữa mới tới. Đường thì nhỏ, xe ngựa không đi vào được, chiều tối vậy thì chẳng còn ai đi chợ nữa mà xin quá giang xuồng về. Hai thầy trò đành phải đi bộ. Ngày xưa chừng 6 giờ chiều là người ta rút vào nhà, đóng cửa tắt đèn hết cả, hai thầy trò đành nương vào ánh trăng để đi về nhà trên con đường dài tối đen hun hút, thỉnh thoảng có tiếng chó sủa vu vơ đâu đó. 

Hơn nửa đường về nhà, cậu Hai và thầy Hậu mệt quá nên tạt ngang vào đình ngồi nghỉ trước cửa đình, ông từ đã đóng cửa đình về nhà đi ngủ từ sớm, chỉ còn bóng đèn dầu leo lét mé bên trong đình và tiếng gió xào xạc ngoài mặt sông thổi vào. Tuy biết còn có một đoạn ngắn nữa là đến nhà, nhưng thấy thầy Hậu đã thấm mệt, cậu bèn xin thầy ngồi lại nghỉ chân thêm một lúc nữa rồi hẵng về. Cậu bảo “Dạ bẩm thầy, còn cách nhà con cũng không xa, nhưng ngặt nỗi đi từ sáng sớm đến giờ, chân con mỏi quá. Xin thầy ở lại nghỉ thêm một chốc cho lại sức rồi thầy trò rảo chân một lát là về tới nhà.”. Thấy học trò đã thấm mệt, thầy Hậu cũng bằng lòng ngồi nghỉ. Gió mát thổi hiu hiu, thầy Hậu mệt quá nên nhắm mắt một lúc bỗng thấy có một người con gái mặc áo bà ba màu đen, tóc dài quấn quanh cổ mấy vòng và thả dài xuống đất.
 

Ông ú ớ định kêu lên nhưng không được, chỉ thấy người đó quỳ sụp xuống lạy ông và nói rằng “Con lạy ông, con là người ở cho nhà cậu Hai đây, vì oan ức mà chết. Con biết có kẻ muốn hại cậu Hai và cả nhà nhưng con là ma mới, tuy chết oan nhưng sức lực yếu ớt, con không bảo vệ nổi nhà ông bà chủ. Con lạy ông, vía ông mạnh, xin ông giúp bảo vệ cậu chủ trên đường về nhà, kẻ thù đã sắp sẵn kế định hại cậu.” Ông hỏi lại người con gái “Kẻ thù nào, hại ai? Tại sao lại phải hại cậu Hai và gia đình ông Nhơn ??”

Cô gái trả lời “Con xin ông, việc đã cấp bách lắm rồi con không kể rõ ngọn nguồn được, con chỉ xin ông giúp con bảo vệ cậu chủ về tới nhà. Phận con hèn mọn, chết không đáng kể, con nhờ ông nói với ông chủ Nhơn, nhờ ông chủ tìm cậu Chiếu trả thù cho mẹ con con. Con của con bị cậu Chiếu bắt đi làm tà linh. Con xin ông, chốc nữa ông cứ dẫn cậu chạy trước, con đi theo sau cản hậu, nếu dọc đường có thứ gì ngăn trở, xin ông ném hạt chuỗi ra trước mà dọn đường. Con xin làm hết sức để che chắn phía sau. Ông phải đánh thức cậu đi ngay trước giờ Hợi, còn hơn 1 canh nữa là nửa đêm, tới đó âm khí thịnh lên là nguy hiểm cho cậu lắm lắm”. 

Nghe xong ông giật mình tỉnh giấc thì thấy gió xung quanh đã lặng, trời bức bối một cách kì lạ, người ông toát mồ hôi đầm đìa. Ông không dám chậm trễ bèn đánh thức cậu Hai dậy, hối cậu nhanh chóng chạy về nhà. Ông và cậu vừa ra khỏi đình một đoạn ngắn thì thấy phía xa xa, trên ngọn cây me trước mặt có mấy đốm lửa ma trơi lóe lên, ông không dám nói nhiều, chỉ hối cậu chạy thật nhanh. Cậu Hai thấy sự lạ nhưng thấy thái độ ông Hậu vậy cũng đành cắm cúi chạy theo thầy mau mau chóng chóng về nhà. Hai thầy trò còn cách khoảng vài trăm thước nữa là về đến nhà, bỗng nhiên bụi tre nơi chôn cậu Chiếu và cô Tiến vít ngọn xuống sát đất cản đường hai người, do bụi tre cũng khá dày nên không thể nào leo qua được. Thầy Hậu nhớ lời cô gái đã dặn, lấy số chuỗi hạt trong túi ra ném vào phía bụi tre, cây nào bị trúng tràng hạt bỗng dưng bật vút lên như cánh cung, vừa ném gần hết số tràng hạt thì may thời là dọn cũng hết đám tre, hai thầy trò cắm đầu chạy tiếp, phía sau đám lửa ma trơi đã bắt đầu dí sát lưng, ngọn lửa không nóng như lửa bình thường mà cứ âm u lạnh lẽo bám theo sau nhưng không hiểu tại sao mỗi lần một đám lửa định bu lấy người cậu Hai thì lại bị dội ngược trở ra. Vào đến cổng nhà thì đám lửa dừng lại phía ngoài ranh giới đất không dám đuổi theo tiếp, cậu Hai và ông thầy Hậu mệt quá nằm té xuống bất tỉnh nhân sự. Cùng lúc trong nhà thấy lao xao ngoài cổng nên ông tổ chạy ra xem. Những chuyện kế tiếp thì ông Nhơn kể lại cho ông thầy Hậu và cậu Hai nghe. 

Nghe xong thầy Hậu lắc đầu, thầy nói với ông Nhơn rằng “Dạ thưa ông anh, tôi nghĩ, những sự việc kì lạ liên tiếp gần đây không thoát khỏi liên quan đến hai cha con ông Sủn. Nhưng tôi không rành về những chuyện như vậy, nhưng tôi có cậu em họ, trước đây học với thầy trong chùa, cũng có nghiên cứu về mấy phương pháp tiêu tai giải hạn, tôi sẽ biên thơ mời cậu em tôi về đây nhờ cậu giúp đỡ gia đình ông.” Ông Nhơn ngoài mặt ậm ừ bảo để tôi nghĩ thêm nhưng trong lòng không đồng ý lắm.  Do đã gặp một ông thầy phong thủy gây tai họa cho gia đình như ông Sủn nên ông không tin lắm vào những người làm nghề “thầy bà” nữa. Bà Nhơn nghe xong thì nói nhỏ thuyết phục ông nên nhờ ông em họ của thầy Hậu về giúp gia đình. Trải qua những sự việc kì dị từ hôm đám ma cô Tiến đến giờ bà cũng thấy sợ sợ. Ông vì nể bà nên cũng lên tiếng nhờ thầy Hậu mời em thầy về.

Nghe tin nhắn từ thầy Hậu, ông em thầy tức tốc đi ghe từ Sa Đéc xuống Vĩnh Long, đến nhà ông Nhơn là đã xế chiều. Ông Nhơn dẫn theo bà và cậu Hai cùng với thầy Hậu xuống bến sông chỗ cái nhà sàn để đón ông em thầy Hậu là ông Dương. Vừa bước lên nhà sàn, ông Dương đã nhíu mày nhìn vào trong buồng chỗ cậu Chiếu hay ngủ lúc trước và bụi tre cách đó vài chục mét.

Ông lắc đầu than “ Sao ở đây lại có người làm chuyện thất đức tới vậy, không dám giấu gì anh Nhơn, nhà anh kì này gặp tai bay vạ gió rồi. Mà người gây ra chuyện này tuy còn non tay nhưng đã rất nguy hiểm. Để nó lộng hành thêm một thời gian nữa thì không biết có chuyện gì sẽ xảy ra đây”. Ông Nhơn nghe nói thế thì cũng bán tín bán nghi, không tin một ông thầy từ xa tới chưa hỏi gì mà đã dám phán gia đình đang gặp tai họa. Thấy thái độ ông Nhơn có vẻ không tin lắm, thầy Dương bèn hỏi ông “Thưa ông anh, mạn phép cho hỏi trong lúc ông anh xây nhà có chuyện gì lạ xảy ra không ạ? Tỉ dụ như thợ xây bị té từ trên cao xuống, hoặc có chuyện trục trặc phải ngừng xây dăm bữa nửa tháng không?”

Ông Nhơn trầm ngâm suy nghĩ thì quả thực là có, cách đó hơn 4 tháng, lúc đó nhà vừa khởi công con Út của ông đổ bệnh, thầy Sủn bảo rằng tháng này nhà ông có sao xấu chiếu, nên dừng xây dựng nhà mới mà tập trung chữa bệnh cho cậu để giữ mạng cho cậu.Vài ngày sau cậu Út nhà ông mới 6 tuổi mà đêm nào cũng nằm mơ la hét thảm thiết, mồ hôi chảy ròng ròng nhưng ban ngày cậu vẫn ăn ngoan chơi ngoan, tuy có hơi lờ đờ. 

Ông nghe vậy thì cũng thấy đúng, nên nhờ thầy Sủn cách hóa giải, thầy bảo phải chuẩn bị một mâm lễ để thầy mang xuống bến sông cúng cho các vong chết đường chết chợ hy vọng đừng phá quấy cậu Út để cậu nhanh khỏi bệnh. Ông nghe xong thấy cũng lạ, bệnh của cậu thì liên quan gì đến vong chết đường chết chợ? Nói là sao xấu chiếu hạn gia đình thì ông còn tin, chứ nhà ông bàn thờ tổ tiên đầy đủ, hương khói rất thịnh, làm gì có chuyện vong vất vưởng vào đất nhà ông quấy phá. Nhưng bà khóc lóc quá, thương con nên ông cũng cho làm, đồng thời cũng làm một mâm cơm cúng trên bàn thờ tại nhà, cầu xin ông bà phù hộ cho cậu nhanh khỏe mạnh . Buổi sáng cúng cơm trên nhà xong thì buổi chiều ông Sủn cũng mang mâm cơm xuống sông khấn vái. Ông cấm tiệt không ai được bước vào nhà sàn khi ông đang khấn vái các vong. Sáng sớm hôm sau, ông Sủn báo với ông tổ là các vong đã chấp nhận thôi quấy phá cậu Út Quang và bỏ đi, nhưng do cậu còn nhỏ tuổi, sức khỏe còn yếu nên sẽ bị bệnh độ mười ngày rồi tự khỏi. Ông đành hoãn việc xây nhà, đợi khi sức khỏe cậu Út khá hơn rồi mới bắt đầu xây dựng lại. Kì lạ là sau khi ông Sủn cúng xong, ban đêm cậu không còn khóc lóc la hét nữa, ban ngày cũng ăn uống bình thường, chỉ có người yếu hẳn đi, không xuống giường chạy nhảy được. Cậu nằm cả ngày trên giường, thiêm thiếp ngủ. Nửa tháng sau thì sức khỏe của cậu tốt hơn rất nhiều, không còn ngủ ngày hay khóc đêm nữa. Ông Nhơn bắt đầu cho xây nhà tiếp tục. 

Nghe tới đây, ông thầy Dương lắc đầu bảo “ Thưa ông anh, cho phép tôi xem mặt và xem tướng cho cậu Út nhà được không? “. 

Bà tổ cũng bằng lòng, mời thầy lên nhà chính rồi đưa cậu Út Quang ra cho thầy xem mặt. Thầy nhìn cậu rất kỹ rồi nói vú em mang cậu đi ra nhà sau cho cậu chơi tiếp. Lúc này trên nhà chính chỉ còn ông bà Nhơn, vợ chồng ông Phát, thầy Hậu và cậu Hai Quyền. Lúc này thầy Dương mới chậm rãi nói 
“ Ngày trước bệnh của cậu Út không liên quan đến các vong lạ vất vưởng đâu, nguyên nhân bệnh của cậu là do có người cố tình thả tà linh ra quấy nhiễu cậu. Cậu khỏi bệnh là do người kia rút phép về. Nhưng số mạng của cậu từ năm 20 tuổi trở đi là một ẩn số, tài năng tôi có hạn nên không tiên đoán được cho cậu nhưng tôi tin rằng, số mạng sau này của cậu có ảnh hưởng rất lớn đến gia đình ông. Từ bây giờ đến khi cậu được 20 tuổi cương quyết không để cho cậu đi sông nước một mình hoặc xuống bến sông, bến nhà sàn một mình vì cậu tôi thấy trong bàn tay cậu có một đường chỉ rất lạ, cắt ngang đường sinh mệnh. Tôi không dám chắc là cậu chết yểu, cũng không dám nói trước là tai qua nạn khỏi. Chỉ mong ông bà hết sức cẩn thận. Chuyện cậu Út Quang đến đây là xong, giờ đến chuyện gia đình ông bà đây”. 

Ông Nhơn sốt ruột thúc giục ông Dương nói tiếp, bà Nhơn thì tranh thủ xuống bếp pha ấm trà và chuẩn bị cơm tối cho thầy vì trời đã chập choạng. Thầy Dương uống một ngụm trà, chép miệng nói “ Tôi không dám đoan chắc, nhưng tôi thấy rằng bụi tre và ngôi nhà sàn dưới bến sông âm khí rất nặng, có thể là vì có người tác quái trong đó. Hơn nữa, ngôi nhà chính vừa được xây xong không bao lâu nhưng ngay trên thanh thượng lương có mùi tanh phả ra. Thường vật liệu gỗ chỉ có mùi gỗ, thơm nhẹ hoặc mùi đặc trưng gỗ, nhưng thanh thượng lương ở nhà lại có mùi tanh của máu. Có khả năng là ông thầy Sủn đã ếm bùa Lỗ Ban hoặc sử dụng bùa độc nào đó thành phần là máu người”. 

Ông Nhơn nghe xong thì tái xanh cả mặt, ông không ngờ ông thầy Sủn lại ra tay với gia đình mình. Ông định cho người trèo lên quan sát cây thượng lương ở cự ly gần xem có gì khác lạ hay không nhưng ông thầy Hậu cản lại, “ Theo như tôi biết, bùa Lỗ Ban một khi đã được ếm thì không ai có thể gỡ ra, nếu gỡ sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng cho gia chủ. Ông anh cứ bình tĩnh rồi ta tìm cách suy nghĩ xem sao.”

Ông Nhơn nghe thầy Hậu nói cũng có lý, cùng ngồi bàn luận với hai thầy về bùa Lỗ Ban ( đoạn này do hiểu biết em có hạn, không dám chém bậy bạ nên các thím cứ coi như ba ông ngồi uống trà luận bàn chuyện Tam Quốc Chí vậy, ). 

Lúc này bà đã xong cơm và cho dọn lên, ba ông ngồi ăn ở nhà trên, bà với các cô các cậu và nhóm người làm ăn ở nhà dưới. Cơm nước xong ông thu xếp chỗ cho hai thầy ngủ ở cái bộ ván kê trước bàn thờ, cậu hai Quyền ngủ ở bộ ván phía đối diện, giữa nhà là bộ bàn ghế trường kỷ bóng loáng. Ông vào buồng ngủ cùng bà. Các cô cậu nhỏ ngủ cùng trong một buồng bên cạnh có bà Dâu và một chị vú em trông coi. Các người làm khác chia nhau ra ngủ xung quanh nhà. Nửa đêm, cậu Quyền giật mình trở người quay mặt ra phía cửa sổ, đột nhiên cậu thấy cô Tiến đang đứng ngoài cửa nhìn cậu chằm chằm, cậu lên tiếng hỏi “Tiến đó à em?”, 

Cô gái ngoài cửa sổ bắt đầu khóc lóc, cậu Quyền rất lạ là không cảm thấy sợ cô Tiến, chỉ thấy hơi ghê vì cô khóc ra toàn máu. Cô nói với cậu “ Em xin lỗi cậu, em không giữ mình được tới lúc cậu về. Em với cậu không có duyên kiếp này, em chỉ xin theo phù trợ cậu từ giờ tới già.”

Cậu Quyền hỏi lại “ Cớ sao em lại phải tự tử? Chuyện gì đã xảy ra cho em? Rồi em có con lúc nào? Sao qua không hay biết chi hết.”

Cô Tiến sụt sùi kể lại “ Em cũng không biết cha đứa nhỏ là ai, nhưng em nghi là cậu Chiếu vì có mấy lần em bị ngất đi khi tiếp xúc với cậu Chiếu, khi tỉnh lại thì người cảm thấy rất khác lạ. Lúc con em ở trong bụng tới tháng thứ 2 thì em mới biết, tháng thứ 3 em đã giấu nhà đi uống thuốc trục thai. Em chôn con ở dưới bụi tre ngoài bến sông. Con em bị cậu Chiếu bắt hồn đi làm tà linh, còn xác thì cậu cũng mang bỏ luôn vào cái hũ, em không biết là hũ gì. Cậu ơi em không có giết người,cậu Chiếu thật sự chưa chết,hôm trước em nhập vào bà vú muốn kêu oan với ông chủ, nhưng mà cậu chiếu cho tà linh đến trấn áp em, em ráng cố gắng giãy dụa nhưng không thoát được. Tối qua cậu ta định hại cậu, nhưng em đi theo sau cản tà linh lại để cậu về nhà. Giờ em chỉ còn lại một phách này, mạo hiểm lén thổ công thổ địa vào đây để báo tin cho cậu. Nhờ cậu căn dặn ông bà chủ ráng giữ mình, bùa phép của ông Sủn và cậu Chiếu rất cao tay, đang muốn ám chết cả nhà cậu để lấy gia sản, cậu nhớ phải cẩn thận với cậu ta.Cái xác hôm trước không phải cậu Chiếu mà là con của người ăn mày ngoài chợ huyện trạc tuổi cậu. Vì mặt bị dập nát nên không ai nhìn ra. Hồn cậu kia cũng yếu ớt như em, tối qua vì giúp em chặn lửa âm của lão Sủn mà cậu ta đã bị tiêu tán, bãi nước hôi thối bên cạnh cậu chính là phần hồn cuối cùng của cậu ấy.”

Cậu Quyền rất bất ngờ khi được nghe những chuyên này, cậu định cất lời hỏi thêm về sự việc thì bỗng cô Tiến sợ hãi im bặt và biến mất. Cậu nhỏm người dậy thì chó lại bắt đầu sủa râm ran ở phía ngoài nhà. Ngoài cổng nhà, một cục lửa ma trơi đang bay là đà. Cậu Quyền bèn chạy sang chỗ hai ông thầy đang nằm ngủ, cậu thấy thầy Dương đã nhỏm dậy từ bao giờ, ông đang ngồi xếp bằng, tay bắt ấn liên tục. Chỉ một lát sau, đám lửa ma trơi ngoài cổng bị gió thổi tạt về phía nhà sàn dưới sông. Lửa bén vào mái tranh, cháy phừng phừng trong đêm khuya thanh vắng. Cậu Quyền định đi gọi ông bà dậy và sai người chữa lửa nhưng thầy Dương xua tay ngăn cản. Thầy tiếp tục lầm rầm và bắt ấn càng lúc càng nhanh, lửa bốc lên cao và xoáy đỏ rực một góc trời. Trong đám lửa mơ hồ có tiếng gào thét và than khóc. Cậu Quyền thấy sự việc như vậy biết là nghiêm trọng nên không dám quấy rầy thầy Dương mà chỉ im lặng đứng chắp tay hầu bên cạnh. Chừng tàn một nén nhang thì lửa cũng tàn. Thầy Dương xoay qua bảo cậu đi ngủ, trước khi đi ngủ, thầy đưa cho cái vòng chuỗi đang đeo trên tay bảo cậu đeo vào, và ngủ thì phải nằm quay ngang lại, không được quay chân ra ngoài cửa và quay đầu vào bàn thờ như cậu hay nằm.

Sáng hôm sau, cậu Quyền thưa lại chuyện tối qua vong hồn cô Tiến về tìm cậu cho cha và hai thầy, có cả ông Phát đứng đó. Cha cậu trầm ngâm, ông thở dài chép miệng “Phải chi tôi biết xây nên ngôi nhà này sẽ có chuyện thì tôi đã không mời thầy Sủn về. Hậu họa cũng từ tôi mà ra”. 

Thầy Dương an ủi ông “Thôi bác ạ, chuyện đã tới nước này, bác đừng tự trách mình. Có trách thì trách họ bạc ác quá thôi bác ạ. Khuya hôm qua có một con tà đuổi theo vong hồn cô Tiến đến nhà này nhưng do thổ địa nhà bác quá thịnh nên nó không dám vào, tôi đã làm phép nhốt nó vào nhà sàn và cho lửa thiêu rụi cái nhà sàn đi. Theo như tôi suy đoán, căn nhà sàn là nơi ông Sửn nhốt vong để luyện tà linh, con tà linh này khi bị tôi dồn đuổi đã chạy vào hang ổ lúc trước của nó để trốn. Lúc tôi vừa đến đây đã thấy trong nhà sàn có mùi máu tanh trộn với mùi thối từ xác chết. Tuy rất nhạt nhưng tôi vẫn ngửi ra vì lúc trước tôi đã từng làm nghề đạo tỳ trước khi đi tu trong chùa. Nếu nói như lời cậu Quyền kể lại thì đó là nơi cậu Chiêu và ông Sủn giết chết con trai người ăn mày để làm thế mạng cho mình. Mắt cậu ta chắc cũng bị họ móc lấy. “

Ông Nhơn mặt tái đi, ông không ngờ rằng ngôi nhà hóng mát của mình đã bị biến thành cái chốn ghê rợn như vậy. Nhưng điều ông không ngờ vẫn còn. Thầy Dương tiếp tục nói “ Luyện được tà linh đến mức này ở tuổi 14, không thể không khâm phục cậu Chiếu kia. Nhưng nếu cứ để cậu ta tác quái thì khi ở tuổi 20, không ai tưởng tượng được cậu ta sẽ trở thành cái gì.”

Thầy Hậu cũng xen vào “ Thôi thì, anh đã mời chú tới đây, chú với anh cũng là anh em họ thân thiết từ nhỏ đến lớn. Nhà anh Nhơn đây vừa là phụ huynh của học trò cũng vừa là bạn với anh. Chú xem giúp được gia đình người ta thế nào thì giúp đi”

Thầy Dương lắc đầu : “Không phải em không muốn giúp, nhưng sức em bây giờ chỉ có thể giúp nhà anh Nhơn diệt được đám tà linh ẩn núp của cậu Chiếu, nhưng em không thể hóa giải bùa độc trên thượng lương của xà nhà. Cái bùa đó, em đã từng nghe thầy em kể qua một lần, rất độc ác nên không ai dám làm. 

Quy trình làm bùa, đầu tiên là lấy máu từ lần đầu tiên của một cô gái trinh, trộn với lá một loại ngải độc, kèm thêm vào đó là những câu chú và hình bùa phức tạp, nghiền nát, hòa với nước, đem trộn chung với nhau rồi phết lên trên thân cây gỗ. Liên tục trong mười ngày phải tụng kinh cho ngải nhập hoàn toàn vào thân cây. Sau khi dựng lên xong thì tiếp tục lấy máu của cô gái đó để nhỏ vào phần rễ của cây ngải độc để tăng tính âm cho ngải. Liên tục trong vòng 3 tháng như vậy.Công đoạn cuối cùng là ác độc nhất, lấy hài nhi đã được 100 ngày tuổi ra khỏi cơ thể mẹ, băm nhỏ ra thành từng mảnh, trộn chung với bột ngải trong một cái chum, bỏ vào đó đôi mắt của một người bị sát hại dã man, những hình ảnh cuối cùng lưu lại trong tròng mắt sẽ là nỗi oán hận ngút trời. Mang oán hận của kẻ đó trộn chung với xác hài nhi luyện cùng với ngải độc trong 3 ngày sẽ tạo ra một con tà linh cực kì tàn bạo và rất mạnh. Con tà linh có hình đôi mắt có thể qua mặt thổ địa lẻn vào nhà và ngụ trên thượng lương nhà bác. Từ đó nó theo dõi hết hoạt động trong gia đình và sẽ liên tục ám hại người trong gia đình. Nhẹ thì ốm đau dặt dẹo phải vời thầy Sủn đến mới khỏi, còn nặng thì sẽ điên loạn hoặc chết hết cả nhà.’ 

Ông Nhơn nhớ lại lần chạm trán với đôi mắt vằn đỏ ngoài cửa sổ mà thấy lạnh sống lưng, thì ra đó là lần ông chính thức giáp mặt với con tà linh sẽ theo dõi gia đình ông suốt những ngày tháng sau này. Nghĩ tới mà ông cảm thấy rợn hết cả người. Tuy nhiên ông vẫn còn hồ nghi “ Tại sao theo như lời thầy Dương thì con tà đó rất mạnh và rất ác, nhưng tối hôm đó nó qua được mắt thổ địa và lọt vào sân, nhưng nó vẫn không vào được nhà?” 

Thầy Dương cười cười trả lời “ Do cung mạng của anh thuộc năm Dần, lại là chí dương, trong tay anh lại cầm thanh đao được thờ phụng lâu ngày ở đình, có linh tính cao. Lại thêm cậu Út Quang nhà anh, mệnh cậu là mệnh rất quý, ngón tay cậu lại có 4 đốt, theo như tôi biết thì những người đó có mệnh làm vương làm tướng, hoặc có khả năng điều khiển phần âm một cách bẩm sinh. Là một loại tướng lĩnh của âm giới mà không vong hồn hay tà linh nào dám quấy phá về sau. Do bây giờ cậu còn quá nhỏ nên chưa thấy rõ thôi. Anh cứ đợi cậu lớn hơn quan sát thì sẽ thấy cậu có khả năng tiếp xúc với người âm. Nhưng do mệnh cách của cậu quá đặc biệt nên rất nhiều người muốn bắt cậu về nhằm lợi dụng cậu thống lĩnh âm binh phục tùng họ. Đó là lý do tại sao tôi phải yêu cầu anh chị cẩn thận giữ gìn cậu.”

Thầy Dương giảng giải một hồi dài, ông Nhơn sốt ruột quá bèn cắt lời “ Tôi đã tin thầy hoàn toàn rồi, nhưng thầy làm ơn chỉ tôi cách nào hóa giải con ác linh kia để gia đình tôi sống yên ổn”.

Thầy Dương xua tay “ Tôi không dám chỉ giáo gì cho anh, chỉ làm hết sức thôi. Với cây đao, mệnh thống lĩnh âm phần của cậu Quang và dương khí của anh cộng với tài sơ học thiển của tôi chỉ đủ kềm chế và nhốt con tà đó lại, ngăn không cho nó nhập vào bùa độc trên thanh thượng lương. Nhưng tôi chỉ e một điều là thời gian ngăn trở có hạn, chỉ là giải pháp tạm thời thôi. Tôi độ chừng chỉ cỡ mươi, mười lăm năm nữa khi tôi chết đi thì bùa sẽ mất hiệu lực. Cần tìm một vật trấn yểm lâu đời đặt ở nhà thì mới mong trấn được âm khí của con tà linh.”

Ông Nhơn nghe nói xong bèn thúc giục người nhà nhanh chóng làm theo thầy sắp đặt lễ để bắt con tà linh, bản thân ông luôn đi kèm sát cậu Quang, không cho cậu đi chơi một mình để đảm bảo an toàn cho cậu. Nhưng về vật trấn yểm biết tìm ở đâu ra? Ông suy nghĩ mãi mới nhớ rằng nhà mình còn giữ một chiếc mõ rất lớn, đúc bằng đồng thau bóng loáng, tương truyền là của nhà sư Không Lộ đúc ra , được truyền từ đời này qua đời khác hiện còn giữ ở từ đường ngoài Bình Định, ông quyết định sau khi thầy trấn áp xong con tà, ông sẽ khăn gói về Bình Định xin anh cả cho phép ông thỉnh chiếc mõ về để trấn cho gia đình yên ổn. 

Thầy Dương cấp tốc sắp đặt công việc trong vòng ba ngày vì thầy biết con tà linh đêm qua chỉ là lính lác mở đường cho cuộc tổng tiến công sắp tới của thầy Sủn. Ông cho người nhà nấu một mâm cơm để ông cúng vái thổ công thổ thần, cửu huyền thất tổ và liệt sĩ trận vong ở khu vực xung quanh nhà ông Nhơn, cầu khấn họ trợ sức với ông trong trận chiến sắp tới, ông biết mình không phải là người nuôi âm binh, chỉ là người có lòng mưu cầu học đạo theo hướng ngay thẳng nên nếu giáp trận một mình ông không thể bảo vệ tất cả mọi người trong nhà, đành mượn âm đức của tổ tiên gia đình ông Nhơn để phù trợ.

Tiếp sau đó ông cho người đi chặt rất nhiều tre, trúc, mang về vót nhọn một đầu như cây lao, bôi máu chó mực vào và xếp ngay ngắn thành từng bó. Một mặt ông chia nam giới trong nhà ra thành nhiều tốp, mỗi tốp 1,2 người đứng canh ở các góc nhà, ở những nơi có cửa ra vào và cửa sổ, mỗi người được phát hai bó lao và một bao muối hột. Mặt khác ông lấy ít máu của cậu Quang pha loãng ra sơn lên cây thượng lương trên xà nhà và căn dặn bà trong vòng 3 ngày này phải luôn ở bên cạnh cậu, không được để cho cậu đi đâu một mình kể cả đi nhà xí. Về phần ông Nhơn, thầy Hậu và cậu Quyền, ba người chia nhau ra đi hết những chùa lớn chùa nhỏ trong vùng thỉnh về càng nhiều chuỗi hạt trên tay các tượng phật càng tốt,đảm bảo sao cho mỗi người trong gia đình trên tay đều đeo tràng hạt chống tà. Đồng thời nhờ các thầy trong chùa tụng kinh cầu an cho vong hồn con người ăn mày ở chợ huyện, xem như là một cách để an ủi vong hồn của cậu bé. 


Thầy Hậu còn thêm nhiệm vụ đưa những người đàn bà trẻ con trong gia đình về bên chùa gần nhà thầy và để vợ thầy chăm sóc. Ngoại trừ cậu út Quang và bà nhơn ở lại với ông Nhơn thì các cô cậu khác đều phải di tản hết, cả các bà người làm và con của họ. Cậu Quyền có nhiệm vụ đi mua muối hột, càng nhiều càng tốt. Thầy Dương cho rắc muối hột khắp toàn bộ đất đai nhà ông Nhơn, rắc thành một vòng bao quanh khu đất, vòng thứ hai bao quanh sân nhà và căn nhà, vòng thứ 3 là bao quanh căn nhà chính, ba vòng mỗi vòng cách nhau 3 mét và không cho phép ai hay bất kì vật gì phá đứt vòng. Lũ ngỗng và chó trong nhà được đưa cả ra sân, ngỗng thì nhốt trong lồng theo cặp còn chó thì xích theo đôi, giao cho mỗi người đứng giữ ở các góc một cặp ngỗng và chó. Nếu chó nhà không đủ thì mượn thêm chó giữ nhà của những người thân quen và của thầy Hậu. Số chó tập trung ở nhà lúc đó phải gần 20 chục con, số ngỗng cũng khoảng cỡ đó. 


Mọi sự việc đang gấp rút diễn ra cho kịp thời hạn 3 ngày nữa là giáp trận. Mọi người ai cũng căng thẳng gấp rút. Thỉnh thoảng ban đêm vẫn có những đốm lửa ma trơi bùng lên phía ngôi nhà sàn cũ, có khi lửa nhen lên cháy đùng đùng quanh bụi tre nhưng rất kì lạ là lửa không thể nào thiêu rụi bụi tre. Ông Nhơn ra đình thắp nhang cầu khấn các bậc tiền nhân khai khẩn đất này, khi các vị sống khôn thác thiêng phù trợ ông trong trận chiến này, để tiêu diệt hoàn toàn cái ác ở nơi đây, để con cháu an cư lạc nghiệp. Thầy Dương bảo ông nhớ xin keo âm dương để xem các thần có đồng ý giúp đỡ hay không. Thật may là ông gieo 3 lần đều được cả, ông tổ rất vui mừng, xem ra thần và người đều đồng tâm chống cái ác. Mọi người ai nấy đều phấn khởi tưởng chừng như việc lớn lần này sẽ thành công tốt đẹp. Không ai ngờ tới, lần này gia đình phải trả cái giá đắt hơn tưởng tượng gấp nhiều lần. 

Sau ba ngày căng thẳng chuẩn bị, chập tối hôm ngày thứ 3, ông Nhơn ra lệnh cho mọi người rút hết vào nhà, ai đã được lệnh đứng canh ở đâu thì y lệnh chỗ đó, cậu Út Quang được đưa vào buồng trong cùng với bà và chốt cửa thật chặt, bà ngồi trong phòng, quàng một xâu chuỗi tràng hạt vào cổ cậu và gõ mõ tụng kinh đều đều để cầu mong ông qua được trận này. Cậu Quyền và thầy Hậu đứng hầu hai bên thầy Dương, ông Nhơn chỉ huy những người làm trấn ở nhà trên, ông Phát chỉ huy những người làm phòng thủ ở nhà sau và khu vực vườn, tránh để bị tập kích vào cửa sau. 

Nhưng thật lạ, đêm nay không thấy cục lửa ma trơi nào, cũng không một gợn mây đen, ánh trăng sáng vằng vặc, đâu đó có tiếng chó sủa vu vơ ở phía xa xa. Lũ chó và ngỗng mệt mỏi gác đầu lên chân và ngủ, mọi người trong nhà cứ nghĩ rằng đêm nay sẽ là một đêm bình yên. Vài người làm còn bạo gan nói với nhau, chắc cha con thầy Sủn thấy thầy Dương cao tay nên sợ không dám ra tay. Nhưng đâu ai biết rằng chỉ là bình yên giả tạo trước cơn bão mà thôi. 
Đúng 12 giờ, trên nóc nhà đột nhiên nghe tiếng sột soạt rất đều đặn như có hàng ngàn con chuột đang chạy trên mái nhà. Cùng lúc đó, lũ chó xung quanh nhà bắt đầu tru lên thê thảm và lũ ngỗng cũng rống lên ầm ĩ. Mọi người cùng siết tay vào những mũi lao, chuẩn bị sẵn những vốc muối để ném vào lũ tà linh. Không ai hẹn mà mọi người cùng nhìn chằm chằm ra bên ngoài, dưới ánh trăng vằng vặc, một quầng lửa rất sáng sà xuống trên ngọn cây cau đằng sau nhà, kéo theo là tiếng rít xèo xèo và một mùi tanh nồng nặc phả vào mặt mọi người. Những người ở đằng sau nhà căng thẳng như dây đàn, ông Phát vẫn cao giọng bảo mọi người phải đứng yên theo dõi diễn biến, nhưng một vài người sợ hãi quá mức đã vốc muối và ném lao về phía quầng lửa. Tất nhiên muối và lao đều cắm xuống đất vung vãi, làm sao sức người có thể ném xa đến tận ngọn cây cau chứ. 

Cùng lúc này, những người ở nhà trên thấy ngoài cổng có một dáng người đang đứng, cầm trong tay một bọc gì đó. Trước đó thầy Dương đã cho đốt hàng loạt nữa chảo lửa cắm dài từ cổng vào đến nhà để soi rõ đường đi vào nhà. Người đó đi đến đâu, lửa tắt dần đến đó,trên nóc nhà, tiếng sột soạt vẫn đều đều vang lên theo từng bước chân. Liền sau đó, lũ chó ngừng tru và sợ hãi cuống cuồng chạy đi tìm chỗ trốn, có con bứt ra khỏi xích lao ra phía ngoài vườn, có con chui vào những bụi rậm xung quanh nhà để trốn. Lũ ngỗng bình thường gan dạ là thế nhưng bây giờ có con đã chết cứng tại chỗ từ bao giờ, những con còn lại quác quác rúc đầu vào nhau chạy táo tác. Trong lúc lũ chó và ngỗng chạy trốn, chúng giày xéo dẫm đạp lên những lằn ranh muối mà thầy Dương đã cho rắc, lợi dụng chuyện đó, những đốm lửa ma trơi chập chờn từ ngọn cây cau bắt đầu tỏa xuống áp sát vào nhà. Tiếng rít gào của lửa, tiếng sột soạt cào trên mái nhà, khí thế của người lạ ngoài cổng nhà đang đi vào bắt đầu tăng sức ép lên những người trong nhà. 

Đợi đến lúc người đó tiến vào sát vòng muối thứ ba, người đó vung tay quăng cái thứ vẫn cầm trong tay vào nhà, ông Nhơn tiến sát ra khe cửa thì thấy đó là hai cái đầu người đang thối rữa lăn lông lốc. Tiếng ai đó gào lên “Là đầu cô Tiến và cậu bé ăn mày”, hai cái đầu người đã được chôn xuống đất một thời gian, đang trong giai đoạn thối rữa mạnh, hốc mắt đen xì hướng thẳng về phía ngôi nhà. Từ trong hai cái đầu lâu, rất nhiều những đốm lửa lạnh lẽo xanh lét bùng lên hướng về phía mọi người. Lúc này, ông Nhơn hối mọi người tạt muối và ném lao vào những đốm lửa dập dờn bên ngoài. Dù mọi người đã cố hết sức nhưng đám lửa cứ như đang đùa giỡn với họ, chập chờn lên xuống nên rất khó nhắm chuẩn. Sau một hồi hai bên giằng co qua lại như vậy, chỗ muối trong nhà đã vơi dần, số lao cũng sắp hết, những người làm dưới sự chỉ huy của ông Phát đang rất hoang mang, họ đã muốn rời khỏi vị trí, chạy tìm chỗ ẩn náu vì sự căng thẳng từ lúc nãy đến giờ. Ông Nhơn kêu cậu Quyền lấy thêm muối, nhưng cậu Quyền báo lại là đã hết muối. 


Bất thình lình, có một cơn gió mạnh từ đâu thổi đến cuốn hết những đốm lửa ma trơi vào một vòng xoáy, bốc lên rất cao rồi thổi tạt ra phía xa. Mọi người biết là thầy Dương đã ra tay nên cũng yên tâm phần nào. Gió cứ thổi mạnh dần lên, những đốm lửa lúc này đã tắt đi khá nhiều. Mọi người trong nhà dần dần lấy lại can đảm và hò hét trợ oai cho gió, đồng thời lũ chó cũng lên tiếng sủa vang trời. Gió và lửa cứ quần nhau một hồi lâu thì quầng lửa trên ngọn cây cao đột nhiên di chuyển về phía trước sân, nơi bóng đen đang đứng yên, tiếng sột soạt trên nóc nhà cũng mất. Mọi người chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì từ mái nhà, máu bắt đầu len lỏi qua từng kẽ hở của mái ngói, thứ máu bầm đen và tanh tưởi từ trên nhỏ xuống mặt mọi người. Có người đang đứng yên tập trung nghe ngóng, bị máu nhỏ xuống người cứ ngỡ là mưa dột, nhưng ngẩng đầu lên mới thấy máu đang chảy dài theo xà nhà và nhỏ tong tong xuống. Không khí lúc này như đang ở giữa địa ngục. 

Thầy Dương ra hiệu tập họp tất cả mọi người lên nhà trên, nơi máu vẫn chưa nhỏ xuống, chỉ chảy dài theo xà nhà nhưng không có giọt nào rơi xuống đầu. Những người làm lúc này đã mất hết hồn vía, chui xuống gầm bộ ván để trốn, hơn mười người đàn ông khỏe mạnh co rúm lại với nhau. Cả nhà chỉ còn ông Nhơn, thầy Hậu, thầy Dương và cậu Quyền đang đứng giữa nhà. Ông Nhơn điên tiết khi thấy mọi người sợ hãi như vậy, ông vác lấy thanh đao, mở hẳn cửa bước ra hành lang múa đao xoay tít. Ông gầm lên “ Mày là thằng nào dám tới đây quậy phá, tao chém mày thành từng mảnh”. Người kia đột nhiên bước sấn tới gần ông, ông vung đao lên chém nhưng cảm giác như chém vào một bịch bông gòn dày, tay ông đột nhiên tê rần nhưng ông vẫn cố giữ lấy thanh đao chém tới tấp vào bóng đen. Đột nhiên trăng bị che khuất, xung quanh tối đen, ông bất ngờ không thấy rõ bóng đen nữa. 

Thầy Dương trong nhà kêu lên “Lui nhanh ông Nhơn ơi, coi chừng tập kích”. Nhưng đã quá muộn, một đốm lửa xanh từ đâu đã áp sát lưng ông và có một lực đẩy rất mạnh, đẩy ông ngã sấp xuống, lưỡi dao trong tay đột nhiên rớt xuống đất. 

Lúc này chỉ nghe thầy Dương hét lên một tiếng, phi ngay ra ngoài sân, tay cầm tràng hạt quật liên tục vào đốm lửa xanh phía sau lưng ông tổ và kéo ngay ông dậy. Một chân của thầy hất thanh đao lên, tay còn lại tiếp gọn thanh đao và vừa kéo ông cố lùi lại vừa giơ đao ra phòng thủ. 


Có tiếng cười hắc hắc he he áp sát tai thầy, thầy vừa quay đầu lại thì bị trúng một đòn của đốm lửa vào một bên mặt, thầy nén đau đớn kéo ông Nhơn lùi vào trong nhà. KHông rõ là do thứ gì đánh trúng mà thịt trên mặt thầy tím bầm lại, vết thương không chảy máu mà lầy lội ra như bị lở loét. Lúc này trăng sáng trở lại, bóng đen đã bước vào sân nhà, mọi người có thể nhìn thấy cậu Chiếu với gương mặt độc ác và đôi mắt vằn đỏ máu, da cậu tái xanh như người chết, hòa với ảnh lửa bập bùng càng ghê rợn hơn rất nhiều lần. Cậu cười nhạt “Ta tưởng ngươi tài phép gì lắm, hóa ra cũng chỉ là một kẻ hữu danh vô thực, các người không cách nào chống lại được ta đâu.”

Ông Nhơn gằn giọng “Tại sao ngươi lại hại gia đình ta? ta đối xử rất hậu với bố con ngươi kia mà, ngươi cần gì ta đều cho đó, tai sao?”

Cậu Chiếu nhếch mép khinh bỉ :” Chỉ tại nhà ngươi ngu đần nên mới tin ta. Lại thêm hai lão thầy già nhiều chuyện xía vào chứ nếu không, ngươi đã chết lâu rồi, chết trong đau đớn và điên loạn mà vẫn ngu ngơ không biết chuyện gì xảy ra với gia đình mình. Ta nói cho ngươi biết, là ta yểm gia đình nhà ngươi, ta thấy con Tiến có vẻ mặn mà, muốn mang nó về chơi ít ngày nhưng nó quyết phải đợi thằng con cả của ngươi về mà cự tuyệt ta. Ta mang nó ra chơi đùa vài ngày, lấy máu nó để luyện ngải, bắt nó phải chết trong uất hận. Thì đã sao? Ta có khả năng nắm giữ sinh mạng nó trong tay, dù nó cự tuyệt ta, nhưng nó không có cách nào chống lại ta. Vui sướng nhất của đời người, không phải là kiểm soát sinh mạng kẻ khác sao?”

Cậu Quyền xông ra, mặt đằng đằng sát khí, cậu chỉ thẳng mặt cậu Chiếu mà chửi “Mày là đồ súc vật, hãm hiếp em Tiến xong rồi còn lấy bào thai để luyện bùa, mày có còn là người không?”

Cậu Chiếu cười to, tiếng cười rất ghê rợn “Tao không phải là người, tao là thần, là quỷ, thì đã sao? Tao có quyền lực trong tay, ai làm gì được tao. Tao thích thì tao mang nó ra chơi đùa với nó, không thích thì giết nó. Cái thứ trong bụng nó cũng là đồ ti tiện như con mẹ nó, tao bắt nó đi luyện bùa là đã nể mặt nửa dòng máu của tao trong người nó rồi. Thứ tép riu như mày không có tư cách lên tiếng ở đây, hôm trước tao đã định cho tà linh đi theo giết mày, ngặt nỗi gặp lão thầy nhiều chuyện ở đó. Bữa đó chỉ cần mày bước xuống nước thì tà linh sẽ dìm chết mày. Chết giữa dòng sông nước cạn chỉ tới ngang rốn, chết thật là nhục nhã đúng không. Uổng công tao đã sắp xếp hết nhưng gặp thằng nhiều chuyện. Giờ thì chúng mày chịu chết đi.”

Nói xong, cậu Chiếu lùi ra sau, tay bắt ấn niệm chú liên tục, con mắt của cậu từ từ trôi ra khỏi hốc mắt, lơ lửng như một linh hồn phiêu diêu theo gió. Thầy Dương nén đau ngồi dậy cũng bắt ấn niệm quyết để cản đôi mắt đang lơ lửng, nhưng cùng lúc đó tiếng trẻ con khóc vang dậy cả nhà, mọi người hoang mang nhìn nhau nhưng không ai biết tiếng trẻ con khóc là từ đâu ra, chỉ thấy nó dội thẳng vào đầu óc mọi người. 

Tiếng khóc xé lòng xé dạ, thê thảm giữa đêm khuya thanh vắng, dù là người cứng dạ tới đâu cũng phải sợ hãi. Thầy Dương đã bắt đầu sắp chịu không nổi vì tiếng khóc, thầy cố gắng tới cùng nhưng chỉ có thể ngăn cản tốc độ chứ không thể bắt đôi mắt dừng lại được. Tiếng khóc của trẻ con xen lẫn tiếng cười hắc hắc he he của cậu Chiếu ngoài kia đánh thẳng vào đầu mọi người, dù gan lớn như ông Nhơn cũng biến sắc, lui lại sát bàn thờ, ông cố gắng bám vào bàn thờ, hy vọng âm đức ông bà có thể giúp qua trận này nhưng tất cả chỉ là vô ích. 

Đột nhiên, cửa phòng bật mở ra, ông quay lại thấy cậu Quang đang lững thững bước ra từ trong phòng, trên cổ quàng chuỗi dây tràng hạt của bà. Bà thì nằm bất tỉnh trong buồng từ bao giờ, ông lao vào phòng, ôm bà dậy và lay mạnh bà nhưng bà vẫn nhắm nghiền mắt, hơi thở thoi thóp. Ông thầy Hậu và cậu Quyền chạy đến định ẵm lấy cậu Quang và mang cậu về phía sau thầy Dương cho an toàn. Nhưng cậu xua tay, cậu nhìn mọi người và cười nhếch mép, một điệu cười khinh bỉ không nên có ở một đứa trẻ con mới sáu tuổi đầu. 
Cậu đi thẳng ra sân, không ai ngăn cậu lại được. 

Cậu đứng đối diện với bóng đen, bóng đen có vẻ hơi chần chừ nhưng đôi mắt ngầu máu đã vọt tới trước đối thẳng vào mắt cậu. Mắt cậu trừng thật lớn nhìn vào đôi mắt ngầu đỏ. Hai bên cứ trân trối nhìn nhau như vậy, mọi người im bặt theo dõi xem chuyện gì xảy ra thì thấy từ đôi mắt đỏ ngầu máu đang nhỏ xuống, càng nhỏ xuống thì nó càng thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn lại một con ngươi màu đen không chịu khuất phục vẫn chằm chằm hướng về phía cậu. Trong nhà, thầy Dương chỉ thấy cậu Quang đưa tay ra cầm lấy đôi con ngươi rồi ra sức nghiền nát trong nắm tay nhỏ bé của cậu. Bóng đen phía sau đột nhiên phun ra một búm máu, lảo đảo ngã xuống. Thầy Dương hô người chạy ra bắt lấy bóng đen nhưng mọi người run rẩy không ai dám tiến lên, bất đắc dĩ thầy phải bảo cậu Quyền lấy dây ra trói cậu Chiếu lại. 

Cậu Quyền vừa định bước ra thì thấy cậu Quang từ từ quay lại, từ hốc mắt cậu lúc này máu đang chảy ra như nước mắt nhưng miệng cậu vẫn cười điệu cười nhếch mép như lúc đầu. Hai tay cậu nhòe nhoẹt máu, bộ đồ gấm trắng trên người loang lổ máu. Cậu đưa tay lên cổ, bứt chuỗi tràng hạt ra. Thầy Dương ngăn cản cậu “ Thôi đừng con ơi, đầu lĩnh của nó đã trọng thương không nên ra tay tàn sát lũ âm binh tà linh. Con có thể bắt nhốt chúng lại và nhờ cha con lên chùa lập đàn cầu an cho chúng”. Nhưng cậu không trả lời, nắm tay nhỏ xíu bắt đầu ném những chuỗi tràng hạt lên trời, tiếng khóc lúc này càng thê thảm hơn, tiếng cười đã không còn, chỉ còn tiếng khóc than rền rĩ. Thanh thượng lương nhà đang từ từ rỉ ra một hỗn hợp máu đen đặc hôi tanh. 

Thầy Dương đứng nhìn cảnh đó chỉ biết lắc đầu , khơi gợi sát cơ trong một đứa nhỏ mới 6 tuổi, không ai có thể ngờ rằng nó lại có bản lĩnh đến vậy, thầy đã cứu một gia đình, nhưng cuộc đời đứa nhỏ từ giờ về sau đã hoàn toàn thay đổi, thầy tự hỏi mình có sai lầm không?

Trong nhà lúc này bà tổ đã tỉnh lại, bà lao ra sân ôm chặt cậu con trai nhỏ, lúc này cậu đột ngột ngã xuống trong vòng tay mẹ. Ông nhanh chóng chạy ra ôm cậu vào nhà, cậu Quyền lúc này đã mang dây ra trói cậu Chiếu lại và mang vào nhà, đặt trên bộ ván trước bàn thờ, thầy Dương được thầy Hậu đỡ sang ngồi ở bàn giữa cùng ông tổ. Cậu Chiếu tuy bị trọng thương nhưng vẫn ngạo mạn, không thèm liếc nhìn đến ông Nhơn và thầy Hậu. 


Ông Nhơn tra hỏi về cái chết của cô Tiến và cậu bé ăn mày, cậu Chiếu chỉ nói ngắn gọn “ Chúng nó đáng phải chết”. Ông Nhơn tức giận sai người nhốt cậu vào cái nhà kho nơi cô Tiến đã treo cổ và cử người canh giữ cẩn thận để mai mang lên quan tố cáo cậu cưỡng bức dân nữ nhà lành và tội giết người. 
Phần thầy Dương, ông Nhơn đỡ thầy lên nằm nghỉ trên bộ ván phía đối diện cậu Quang đang nằm, ông Nhơn hết lòng cảm tạ thầy Dương vì đã giải cứu cả gia đình ông, nhưng thầy Dương vẫn một mực lắc đầu. Cậu Quang lúc này đã tỉnh lại trong vòng tay của mẹ, đôi mắt của cậu giờ đã không còn nhìn thấy ánh sáng nữa, nhưng cậu không khóc, không la như những đứa trẻ khác mà lặng im ngồi trong lòng mẹ đưa đôi mắt vô hồn nhìn xung quanh. 



Ông Nhơn thở dài,lắc đầu rồi ra lệnh mọi người tìm chỗ nghỉ ngơi, qua đêm nay mọi người ai cũng đã quá mệt. 


Sáng hôm sau, cậu Quang đã tỉnh táo và chơi đùa bình thường, dường như đôi mắt thiếu đi ánh sáng cũng không có nghĩa gì với cậu. Thầy Dương từ biệt ra về để về chùa chữa trị vết thương trên mặt, trước khi đi, thầy đặc biệt dặn dò ông Nhơn phải xây dựng hai ngôi miễu thờ nhỏ để cúng các vong linh trong vùng và cũng để tưởng nhớ cô Tiến và cậu bé ăn mày bị chết oan. Thầy cũng dặn ông Nhơn phải thỉnh cho bằng được vật thiêng về trấn trạch, tuy bùa độc đã được gỡ nhưng hậu họa vẫn còn. Về phần cậu Út Quang, ông nhấn mạnh lần nữa ông bà phải hết sức chăm sóc cậu, sát cơ của vị tướng bẩm sinh trong cậu đã bị khuấy lên, nếu không cẩn thận mai này cậu có thể trở thành một sát tinh độc ác. Ông Nhơn nghe thấy vậy cũng lo lắng không ngừng, sau khi sắp xếp ổn thỏa việc trong nhà, ông cố gắng thu xếp một chuyến về Bình Định. Bà Nhơn linh cảm không lành nên hết sức cản trở ông nhưng không thành đành phải để ông đi. Nhưng linh cảm của bà hoàn toàn là đúng, ông một đi không trở lại, chẳng ai biết ông có về được tới Bình Định hay không, hay là lâm nạn rồi chết dọc đường, chỉ biết rằng chuyến đi này là chuyến đi cuối cùng trong cuộc đời ông, một con người đầy gan dạ và gai góc, đã phải gửi nắm xương tàn lại nơi xa xôi nào đó, suốt đời không được trở về với đất tổ. 

Về phần cậu Chiếu, chưa kịp giải cậu lên quan thì cậu đã thắt cổ chết. Nhưng kì lạ là khi cậu chết, dây thắt cổ của cậu là một sợi dây màu đen rất dài, ánh lên như sợi tóc. Khi cậu chết cũng như tình trạng của cô Tiến chết, răng cậu cắn vào lưỡi, cắn nát môi, trong miệng ngậm một lọn tóc rất dài và mắt cậu trợn lên, không nhắm mắt. Cậu Quyền quyết định mang xác cậu Tiến ném xuống bến sông, cái xác sau khi bị ném xuống sông vẫn không chìm, vẫn nổi và nhìn chằm chằm vào nhà suốt ba ngày, sau đó cậu Quyền cho kéo lên chặt ra thành nhiều mảnh và đổ xuống sông lại, lúc này cái xác mới chịu chìm hẳn. Gia đình thầy Sủn sau đó cũng đột nhiên chết hết cả nhà, căn nhà đã bị bỏ hoang từ đó. Nghe những người hàng xóm xung quanh nói rằng đêm đó họ thấy lửa bốc rất cao từ trong nhà nhưng tuyệt nhiên không nghe một âm thanh kêu la nào của những người trong nhà.

Từ vừa được tìm kiếm:

  • truyện tâm linh dòng họ nhà em (36)
  • chuyen tam linh cua dong ho em (33)
  • truyen tam linh cua dong ho em (31)
  • truyen tam linh dong ho em doi cau bi nh (29)
  • truyen tam linh (29)
  • truyen ma dong ho nha em full (23)
  • truyện tâm linh voz (17)
  • tâm linh dòng họ nhà em (13)
  • truyen ma ngoi nha tho dong ho (12)
  • tai chuyen dong ho ta linh (1)
  • dòng họ nhà tôi (1)
  • dòng họ nhà em full (1)
  • chuyen tam ljnh (1)
  • cả trăm nhà tâm linh bỏ chạy vì ngôi nhà ma ám ở thái bình (1)

Bình luận

nhận xét

Đăng lúc 2014/05/03 09:12
Bình luận ẩn danh
Xếp hạng 3.11/5 (8 phiếu)
Từ khóa: ,
Upload
Diễn Đàn
Cùng chuyên mục
[Truyện Voz] Đời xe bus – Những chuyện bây giờ mới kể Full icon

[Truyện Voz] Đời xe bus – Những chuyện bây giờ mới kể Full

Chủ nhân của những chuyện này không phải là myphamxachtay. myphamxachtay chỉ là người thay ông anh post lên voz thôi. Nói chung là hi vọng anh em cảm thấy hài lòng và theo dõi thớt này thường xuyên . Đừng myphamxachtay mà tội Tập 1 :...

6134 0
[Truyện Voz] Bụi đời thủ đoạn full icon

[Truyện Voz] Bụi đời thủ đoạn full

Bụi đời thủ đoạn  là truyện vô cùng bựa trên voz của tác giả Hiếu Rocket’s.  Truyện được viết trong thời gian tác giả ôn thi . PHẦN 1 : BỤI ĐỜI C.Đ Đêm hôm đó, C.Đ uống say, hắn vừa đi vừa chửi…Chửi cả Hội Thủ Đoạn, chửi...

13358 0
[Truyện Voz] Bạn gái tôi là lớp trưởng Full icon

[Truyện Voz] Bạn gái tôi là lớp trưởng Full

Tác giả là vozer năm nay 25 tuổi và là dân văn phòng cho một công ty. Tác phẩm Bạn gái tôi là lớp trưởng Full Nguồn Vozforum. Tai Wattpad để đọc nhiều truyện hơn   Chap 1 Buổi sáng hôm ấy, thức giấc, nhìn vào đồng hồ...

32413 3
Lời khai vô cảm của bảo mẫu tuổi 18 icon

Lời khai vô cảm của bảo mẫu tuổi 18

PV: Chào chị. Cảm giác của chị khi bỗng chốc trở thành người nổi tiếng? Bảo mẫu: Ôi, bạn đừng chọc thêm vào nỗi đau của tôi. Tôi mới vừa qua tuổi 18 thôi mà, cũng ham nổi tiếng nhưng không phải theo cách này. PV: Chị...

1202 0
Tổng hợp những ứng dụng troll hay nhất trên Smartphone icon

Tổng hợp những ứng dụng troll hay nhất trên Smartphone

  Hôm nay là ngày cá tháng tư ai cũng muốn chơi khăm bạn bè mà chưa nghĩ ra được gì mình xin đưa ra một số ứng dụng có tính chất troll cao cho bạn tham khảo. 1. Hỏi xoáy đáp troll Đây là game vô cùng...

6784 0 Tải về
Tải game bắn súng Tải game chiến thuật Tải game con gái
Tải game đánh bài online Tải game đánh nhau Tải game đối kháng
Tải game đua xe Tải game hành động Tải game học tập
Tải game nhập vai Tải game nuôi thú Tải game thể thao
Tải game mxh Tải game trí tuệ Tải game vui
Giới thiệu- Điều khoản- Thanh toán- Cài đặt và gỡ bỏ- Liên hệ
  • Lên đầu trang▲